Ngọn đèn trong đêm ở Châu Thành
Trong những năm kháng chiến ác liệt tại vùng Châu Thành, An Giang, nhiều người dân bình thường đã âm thầm góp sức cho cách mạng. Câu chuyện kể về một người phụ nữ nông dân dùng chính ngọn đèn dầu trong căn nhà lá của mình để làm tín hiệu giúp cán bộ vượt qua những cuộc càn quét nguy hiểm.
Những năm chiến tranh, vùng Châu Thành thường xuyên chịu cảnh bom đạn và các cuộc lùng sục. Người dân vừa lao động sản xuất vừa tìm cách bảo vệ cán bộ cách mạng hoạt động bí mật trong khu vực.
Bà Lan khi ấy là một phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, sống bằng nghề làm ruộng. Ngôi nhà nhỏ của bà nằm cạnh con đường mòn dẫn vào cánh đồng. Vì vị trí thuận lợi, nơi đây thường được chọn làm điểm liên lạc của lực lượng cách mạng.
Một đêm mưa lớn, bà nhận được tin có một tổ công tác cần băng qua khu vực để chuyển tài liệu quan trọng. Tuy nhiên, địch đang tổ chức tuần tra gắt gao. Nếu đi sai hướng hoặc gặp phục kích, các cán bộ có thể bị bắt giữ.
Sau khi bàn bạc, bà Lan nhận nhiệm vụ phát tín hiệu bằng ngọn đèn dầu. Nếu đường an toàn, bà sẽ treo đèn ở cửa trước. Nếu có nguy hiểm, ngọn đèn sẽ được đặt phía sau nhà.
Đêm ấy, tiếng mưa hòa lẫn tiếng bước chân tuần tra khiến ai cũng hồi hộp. Bà Lan thức trắng, lặng lẽ quan sát tình hình. Khi phát hiện toán lính đang tiến về phía con đường mòn, bà nhanh chóng chuyển ngọn đèn ra phía sau nhà theo quy ước.
Nhờ tín hiệu đó, tổ công tác kịp thời đổi hướng di chuyển và tránh được cuộc phục kích. Những tài liệu quan trọng sau đó được chuyển đến nơi an toàn, phục vụ cho nhiệm vụ của đơn vị.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, bà vẫn luôn nói rằng mình chỉ làm những việc rất nhỏ bé. Thế nhưng đối với những người từng tham gia kháng chiến, sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của bà cùng biết bao người dân khác đã góp phần làm nên sức mạnh của quê hương trong những năm tháng Thời Hoa Lửa.



