Cựu chiến binh

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TỐI

Hải Phòng16/01/2026Nguyễn Thị Hồng Ánh (Đoàn xã Vĩnh Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1945, làng nhỏ ven sông Lam chìm trong nạn đói. Lúa ngoài đồng cháy khô, trong bếp chỉ còn nồi cháo loãng. Nhưng giữa những ngày cơ cực ấy, người dân vẫn âm thầm nuôi giấu cán bộ cách mạng.

Trong làng có cậu bé Tùng mới mười hai tuổi. Cha đi phu đồn điền chưa về, mẹ ốm nặng. Tùng thường được giao nhiệm vụ rất đặc biệt: mỗi tối thắp một ngọn đèn dầu nhỏ ở cửa sổ nhà mình.

Nếu đèn đặt bên trái cửa sổ – nghĩa là trong làng an toàn. Nếu đèn đặt bên phải – báo hiệu có lính tuần tra.

Một đêm mưa phùn, Tùng nghe tiếng giày đinh lộp cộp ngoài ngõ. Lính địch đang lùng sục. Tim cậu đập thình thịch, tay run run cầm ngọn đèn. Dù rất sợ, Tùng vẫn cố bình tĩnh chuyển đèn sang phía phải cửa sổ.

Nhờ tín hiệu ấy, các cán bộ kịp rút sang bờ bên kia sông an toàn. Còn Tùng thì bị lính nghi ngờ, hỏi dồn dập. Cậu chỉ cúi đầu, giả vờ khóc vì đói và lạnh. Thấy chỉ là một đứa trẻ gầy gò, chúng bỏ đi.

Ít lâu sau, Cách mạng Tháng Tám thành công. Ngày độc lập, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc đình làng. Tùng đứng giữa sân đình, mắt sáng lên. Cậu hiểu rằng ngọn đèn nhỏ bé năm nào cũng đã góp phần thắp sáng con đường tự do cho đất nước.

Từ đó, người dân trong làng thường kể cho con cháu nghe câu chuyện về “ngọn đèn trong đêm tối” – để nhắc rằng:

Lịch sử không chỉ được làm nên bởi những anh hùng ngoài mặt trận,
mà còn bởi những con người bình dị, dũng cảm trong từng việc nhỏ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn