Bài viết

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TỐI

Tây Ninh05/05/2026Trần Thị Ngọc Diễm (Đoàn xã Bình Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ở Đông Thuận – Long Thạnh – Thủ Thừa, Long An là chuỗi ngày căng thẳng và hiểm nguy. Nhưng giữa bóng tối ấy, luôn có những con người lặng lẽ tỏa sáng, như một ngọn đèn dẫn đường cho quê hương. Liệt sĩ Cao Văn Đắng chính là một người như thế.

Sinh năm 1944, ông Đắng lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn với ruộng đồng, với những ngày nắng gió. Dù cuộc sống còn thiếu thốn, ông vẫn luôn giữ cho mình sự chân chất và lòng thương người. Khi chiến tranh lan đến quê nhà, ông hiểu rằng không thể đứng ngoài.

Gia nhập lực lượng du kích Đông Thuận, ông trở thành một trong những người luôn có mặt ở tuyến đầu. Ông không phải là người nói nhiều, nhưng hành động của ông khiến ai cũng nể phục. Những nhiệm vụ khó, nguy hiểm, ông thường nhận về mình, không ngại gian khổ.

Có một lần, đơn vị cần vận chuyển vũ khí qua khu vực bị địch kiểm soát gắt gao. Con đường duy nhất phải đi qua một cánh đồng trống, rất dễ bị phát hiện. Ông Đắng đã tình nguyện đi trước, quan sát và mở đường. Nhờ sự cẩn trọng và dũng cảm của ông, chuyến vận chuyển đã thành công an toàn.

Đêm về, khi mọi người nghỉ ngơi, ông vẫn lặng lẽ kiểm tra lại vị trí canh gác. Ông từng nói: “Mình còn thức thì quê mình còn yên”. Câu nói giản dị ấy thể hiện rõ trách nhiệm và tình yêu quê hương sâu sắc của ông.

Ngày 12 tháng 2 năm 1969, trong một trận chiến không cân sức, ông đã cùng đồng đội chiến đấu đến cùng. Dù biết hiểm nguy, ông vẫn kiên quyết không rời vị trí. Và rồi, ông đã ngã xuống, để lại sau lưng quê hương mà ông luôn hết lòng gìn giữ.

Ngày nay, giữa cuộc sống yên bình, người dân Đông Thuận vẫn nhắc đến ông như một “ngọn đèn trong đêm tối” – người đã âm thầm soi sáng và bảo vệ quê hương bằng cả cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn