NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TỐI-THÔN LƯƠNG TRUNG
“Tôi làm giao liên từ năm 1969, nhiệm vụ là đưa thư và dẫn đường cho bộ đội qua những khu vực nguy hiểm. Công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng thực ra vô cùng gian nan.
Ban đêm, chúng tôi phải đi xuyên rừng, vượt suối. Không được đốt đèn vì sợ lộ, nhưng có những lúc cần tín hiệu, chúng tôi chỉ dám che kín ánh sáng bằng tay, để lộ ra một khe nhỏ như đom đóm.
Có lần, tôi dẫn một tổ bộ đội vượt qua khu vực bị địch phục kích. Trời tối đen như mực, chỉ có tiếng côn trùng và tiếng bước chân khe khẽ. Tôi dùng chiếc đèn nhỏ làm tín hiệu, dẫn từng người đi theo.
Bất ngờ, pháo sáng bắn lên. Cả khu rừng sáng rực. Chúng tôi nằm im không dám cử động. Tim đập dồn dập, chỉ cần một sơ suất nhỏ là có thể bị phát hiện.
May mắn, địch không phát hiện ra. Khi vượt qua được khu vực nguy hiểm, ai cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau này, tôi vẫn nhớ ánh sáng nhỏ bé của chiếc đèn năm ấy. Nó không chỉ soi đường trong đêm tối, mà còn là niềm tin giúp chúng tôi vượt qua mọi hiểm nguy.”



