NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TRĂNG KHUYẾT
Câu chuyện kể về cuộc đời của liệt sĩ Trần Văn Nam và người mẹ của anh – Mẹ Thứ. Nam lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại mẹ già nơi quê nhà. Anh hy sinh anh dũng trong một trận đánh ác liệt để bảo vệ đồng đội và tuyến đường huyết mạch. Ở quê nhà, Mẹ Thứ suốt mấy chục năm ròng rã vẫn giữ thói quen thắp một ngọn đèn trước cửa mỗi đêm, vừa để chờ con, vừa để dẫn lối cho những người lính trẻ đi qua làng. Câu chuyện là khúc ca về sự hy sinh vô điều kiện của người chiến sĩ và lòng bao
Làng quê ven sông Thu Bồn năm ấy đón một mùa trăng khuyết buồn đến lạ. Trần Văn Nam, chàng thanh niên có nụ cười hiền lành nhất xóm, xếp lại bộ quần áo cũ, chào mẹ để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Mẹ anh, người phụ nữ nhỏ bé với đôi bàn tay chai sạn, chỉ kịp dúi vào tay con chiếc khăn rằn tự dệt: "Đi chân cứng đá mềm nha con, khi nào hết giặc thì về với mẹ."


