Bài viết

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TRĂNG KHUYẾT

Câu chuyện kể về cuộc đời của liệt sĩ Trần Văn Nam và người mẹ của anh – Mẹ Thứ. Nam lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại mẹ già nơi quê nhà. Anh hy sinh anh dũng trong một trận đánh ác liệt để bảo vệ đồng đội và tuyến đường huyết mạch. Ở quê nhà, Mẹ Thứ suốt mấy chục năm ròng rã vẫn giữ thói quen thắp một ngọn đèn trước cửa mỗi đêm, vừa để chờ con, vừa để dẫn lối cho những người lính trẻ đi qua làng. Câu chuyện là khúc ca về sự hy sinh vô điều kiện của người chiến sĩ và lòng bao

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Làng quê ven sông Thu Bồn năm ấy đón một mùa trăng khuyết buồn đến lạ. Trần Văn Nam, chàng thanh niên có nụ cười hiền lành nhất xóm, xếp lại bộ quần áo cũ, chào mẹ để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Mẹ anh, người phụ nữ nhỏ bé với đôi bàn tay chai sạn, chỉ kịp dúi vào tay con chiếc khăn rằn tự dệt: "Đi chân cứng đá mềm nha con, khi nào hết giặc thì về với mẹ."

Trên chiến trường khốc liệt, Nam trở thành một chiến sĩ trinh sát dũng cảm. Trong trận đánh bảo vệ cao điểm năm 1972, khi hỏa lực địch quá mạnh, Nam đã tự nguyện ở lại bọc lót cho đơn vị rút quân an toàn. Anh hy sinh khi tay vẫn còn nắm chặt chiếc khăn rằn của mẹ, máu anh nhuộm đỏ mảnh đất quê hương để giữ cho màu xanh của hòa bình được nhen nhóm.Tin dữ bay về vào một buổi chiều mưa. Mẹ không khóc thành tiếng, đôi mắt mẹ đục ngầu nhìn ra phía con đường mòn. Con mẹ không về, nhưng mẹ hiểu, con đã hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn cỏ của non sông này.Kể từ ngày đó, dù chiến tranh kết thúc, người dân trong làng vẫn thấy căn nhà nhỏ của mẹ luôn thắp một ngọn đèn dầu trước hiên vào mỗi tối. Có người hỏi, mẹ bảo: "Thắp lên cho ấm lòng những đứa con còn nằm lại đâu đó trong rừng sâu, để nếu chúng có tìm đường về nhà thì không bị lạc."Mẹ không chỉ thương con mình, mẹ còn nhận chăm sóc những thương binh từ chiến trường trở về, coi họ như máu thịt. Những tấm huy chương chương, danh hiệu "Mẹ Việt Nam Anh hùng" được mẹ nâng niu, không phải vì danh tiếng, mà vì đó là kỷ vật ghi dấu một thời hào hùng và đau thương mà mẹ và các con đã đi qua.Kết thúc: Câu chuyện khép lại với hình ảnh ngọn đèn của mẹ vẫn sáng lung linh giữa đêm thâu. Những anh hùng như Nam và những người mẹ như mẹ Thứ đã trở thành những tượng đài bất tử trong lòng dân tộc, nhắc nhở thế hệ mai sau về giá trị của hai chữ "Hòa bình".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn