Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn
Câu chuyện kể về một nữ dân công hỏa tuyến trẻ tuổi trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Giữa bom đạn ác liệt, chị vẫn kiên cường bám đường, giữ vững mạch giao thông cho tiền tuyến.
Năm 1968, trên tuyến đường Trường Sơn đầy khói lửa, chị Nguyễn Thị Lan khi ấy mới tròn 19 tuổi đã xung phong tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến. Công việc của chị là dẫn đường cho các đoàn xe vận tải vượt qua những cung đường bị bom Mỹ đánh phá.
Một đêm mưa rừng, bom địch dội xuống dữ dội khiến con đường bị cày nát, cầu tạm bị sập. Đoàn xe chở lương thực cho chiến trường miền Nam buộc phải dừng lại giữa rừng sâu. Nếu không kịp thời thông đường, bộ đội phía trước sẽ thiếu tiếp tế.
Không quản hiểm nguy, chị Lan đã cầm chiếc đèn dầu nhỏ, một mình lần theo con đường vừa bị bom đánh để tìm lối đi mới. Ánh đèn le lói trong đêm tối trở thành tín hiệu duy nhất để các tài xế bám theo. Có lúc bom nổ ngay gần đó, đất đá văng tung tóe, nhưng chị vẫn không lùi bước.
Sau nhiều giờ dẫn đường, đoàn xe đã vượt qua đoạn nguy hiểm an toàn. Khi xe cuối cùng đi qua, chị Lan mới kiệt sức ngồi xuống, đôi bàn tay vẫn nắm chặt chiếc đèn đã cháy gần cạn dầu.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại kỷ niệm ấy, chị chỉ cười và nói:
“Lúc đó mình không nghĩ gì nhiều, chỉ biết rằng nếu mình dừng lại thì đoàn xe sẽ không thể đi tiếp.”


