NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN (1)
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn, một người thanh niên xung phong trẻ tuổi đã dùng chính ngọn đèn dầu nhỏ bé để dẫn đường cho đoàn xe vận tải vượt qua bom đạn trong đêm tối. Câu chuyện là ký ức không thể quên về lòng dũng cảm, tình đồng đội và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.
Mùa mưa năm 1971, núi rừng Trường Sơn chìm trong sương dày và tiếng máy bay gầm rú mỗi đêm. Khi ấy, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Lập vừa tròn hai mươi tuổi, thuộc đơn vị thanh niên xung phong làm nhiệm vụ giữ đường và dẫn xe qua trọng điểm bom.
Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo bên vách núi luôn bị máy bay địch đánh phá. Ban ngày, mọi người tranh thủ lấp hố bom, kéo cây ngụy trang. Ban đêm, từng đoàn xe chở lương thực và thuốc men lại lặng lẽ tiến vào chiến trường miền Nam.
Đêm ấy, mưa lớn xối xả. Một quả bom vừa rơi xuống đầu dốc khiến cây cầu tạm bị cuốn trôi. Đoàn xe phía sau ùn lại giữa bóng tối. Nếu dừng quá lâu, máy bay trinh sát sẽ phát hiện.
Đại đội trưởng nhìn quanh rồi nói:
— Ai ra dẫn đường cho xe vượt suối?
Không ai trả lời ngay. Dòng nước chảy xiết, chỉ cần sơ sẩy là có thể bị cuốn đi giữa đêm đen. Nguyễn Văn Lập bước lên, tay cầm chiếc đèn dầu nhỏ đã được che kín bằng mảnh áo mưa.
— Để em đi.
Anh lội xuống dòng nước lạnh buốt. Mỗi bước chân dò từng hòn đá dưới lòng suối. Ngọn đèn dầu le lói trong mưa, lúc tỏ lúc mờ nhưng vẫn đủ để tài xế nhận ra hướng đi.
Chiếc xe đầu tiên chầm chậm vượt qua. Rồi chiếc thứ hai, thứ ba… Tiếng động cơ hòa cùng tiếng nước chảy và tiếng bom vọng xa từ phía núi.
Đến chiếc xe cuối cùng, bất ngờ một loạt pháo sáng bùng lên trên bầu trời. Máy bay địch xuất hiện. Mọi người lao xuống hầm trú ẩn. Riêng Nguyễn Văn Lập vẫn đứng giữa dòng suối, giơ cao ngọn đèn để tài xế không lạc tay lái.
Một tiếng nổ dữ dội vang lên phía bờ suối. Đất đá bắn tung tóe. Khi đoàn xe vượt qua an toàn, đồng đội chạy xuống thì thấy anh bị thương ở vai nhưng vẫn ôm chặt chiếc đèn dầu đã tắt.
Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, ông Nguyễn Văn Lập trở về quê hương ở vùng trung du nghèo. Trong căn nhà nhỏ, ông vẫn giữ chiếc đèn dầu cũ như một kỷ vật của tuổi trẻ.
Ông thường kể với con cháu:
— Thời ấy ai cũng sợ bom đạn chứ. Nhưng nếu mình lùi lại thì đoàn xe không đi được, đồng đội ngoài chiến trường sẽ thiếu gạo, thiếu thuốc. Vì vậy, phải có người bước lên trước.
Mỗi khi nhắc đến đêm mưa Trường Sơn năm ấy, đôi mắt người cựu thanh niên xung phong vẫn ánh lên như ngọn lửa nhỏ chưa bao giờ tắt — ngọn lửa của lòng yêu nước, của tuổi trẻ sống hết mình vì Tổ quốc.



