Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn (1)
Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn
Những năm ác liệt của cuộc Kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Đường Trường Sơn trở thành huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam.
Ở một trọng điểm bom đạn, có một cô thanh niên xung phong tên là Lan – mới 18 tuổi. Công việc của Lan và đồng đội là san lấp hố bom, giữ cho tuyến đường luôn thông suốt để xe vận tải ra chiến trường.
Ban ngày, máy bay địch quần thảo, ném bom dữ dội. Ban đêm, khi tiếng bom vừa ngớt, Lan lại cùng tổ của mình lao ra đường. Trong tay cô chỉ có chiếc xẻng nhỏ và một ngọn đèn dầu leo lét.
Một đêm mưa lớn, con đường bị bom đánh sập, xe không thể đi qua. Nếu không kịp sửa chữa, đoàn xe chở vũ khí sẽ bị chậm lại, ảnh hưởng đến cả chiến dịch phía trước.
Không chút do dự, Lan cùng đồng đội lao vào công việc. Đất đá ngổn ngang, nước mưa xối xả, nhưng cô vẫn kiên trì đào, lấp từng hố bom. Khi ngọn đèn bị gió thổi tắt, Lan đã lấy thân mình che gió, châm lại ánh sáng.
Giữa đêm tối, ánh đèn nhỏ bé ấy vẫn sáng lên – như chính ý chí kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam.
Gần sáng, con đường được thông. Đoàn xe nối đuôi nhau vượt qua trong niềm xúc động. Một bác lái xe dừng lại, nắm tay Lan, nói:
"Các cháu chính là người giữ mạch sống cho tiền tuyến!"
Lan chỉ cười, đôi mắt ánh lên niềm tin:
"Chúng cháu chỉ làm điều cần làm cho Tổ quốc."



