Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn
Câu chuyện kể về những năm tháng chiến tranh gian khổ trên tuyến đường Trường Sơn, nơi những người lính trẻ vừa chiến đấu vừa giữ vững niềm tin bằng những điều giản dị mà thiêng liêng.
Năm 1971, khi mới tròn 21 tuổi, ông Nguyễn Văn Lực lên đường nhập ngũ. Ông được phân công làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa trên tuyến đường Trường Sơn – con đường huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam.
Những đêm Trường Sơn không hề yên tĩnh. Bom đạn của kẻ thù dội xuống bất cứ lúc nào, đất đá rung chuyển, cây rừng cháy xém. Thế nhưng, giữa khung cảnh ác liệt ấy, có một thứ ánh sáng nhỏ bé mà không bao giờ tắt – đó là ngọn đèn dầu của đơn vị.
Ngọn đèn ấy được đặt trong một hầm nhỏ, nơi các chiến sĩ tụ tập mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ. Ánh sáng leo lét nhưng đủ để soi rõ từng gương mặt lấm lem bùn đất, đủ để họ nhìn nhau, cười với nhau sau một ngày hiểm nguy.
Có những hôm mưa rừng xối xả, áo quần ướt sũng, lương thực cạn dần. Nhưng cứ tối đến, khi ngọn đèn được thắp lên, một người lại cất tiếng hát. Bài hát khi thì về quê hương, khi thì về mẹ già đang chờ con. Những giọng hát không tròn trịa, nhưng ấm áp lạ thường.
Ông Lực kể rằng, chính ngọn đèn nhỏ ấy đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi. Nó như một lời nhắc nhở: dù chiến tranh khốc liệt đến đâu, con người vẫn cần ánh sáng của niềm tin và tình đồng đội.
Một lần, trong một trận bom lớn, hầm trú bị sập một phần. Khi mọi thứ lắng xuống, điều đầu tiên ông Lực và đồng đội làm không phải là kiểm tra đồ đạc, mà là tìm lại chiếc đèn. May mắn thay, nó vẫn còn nguyên vẹn. Họ thắp lại đèn ngay trong đêm ấy, như một cách khẳng định: họ vẫn còn, vẫn sống, và vẫn tiếp tục chiến đấu.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, ông Lực trở về quê hương. Trong ký ức của ông, Trường Sơn không chỉ là bom đạn, mà còn là ánh sáng của một ngọn đèn nhỏ – biểu tượng của hy vọng, của tình người giữa thời hoa lửa.



