Khác

Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn

Câu chuyện kể về một người lính trẻ làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm chiến tranh khốc liệt. Giữa bom đạn và mất mát, ánh sáng của tình đồng đội và niềm tin đã giúp họ vượt qua tất cả.

Đắk Lắk20/04/2026Lê Ngọc Xuân Mỹ (Trường Cao đẳng Văn hoá Nghệ thuật Đắk Lắk)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Hòa, khi ấy vừa tròn hai mươi tuổi, được điều vào đơn vị vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Những năm đó, chiến tranh ác liệt đến mức mỗi đêm chúng tôi ra đường là một lần đối mặt với cái chết.

Đêm hôm ấy, trời tối đen như mực. Không trăng, không sao, chỉ có tiếng côn trùng và thỉnh thoảng là tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Đơn vị tôi nhận nhiệm vụ đưa một chuyến hàng quan trọng qua trọng điểm đang bị địch đánh phá dữ dội.

Chúng tôi không được bật đèn xe để tránh bị phát hiện. Mỗi chiếc xe cách nhau vài chục mét, lần theo ánh sáng mờ ảo của một chiếc đèn dầu nhỏ treo phía sau xe trước. Ngọn đèn ấy yếu ớt, chập chờn trong gió, nhưng lại là thứ duy nhất dẫn đường cho cả đoàn.

Giữa chặng đường, bom bất ngờ dội xuống. Mặt đất rung chuyển, đất đá bắn tung tóe. Chiếc xe đi đầu trúng bom, bốc cháy dữ dội. Chúng tôi buộc phải dừng lại, tìm cách cứu người.

Anh Lâm – người lái xe đi đầu – bị thương nặng. Trước khi được đưa ra khỏi cabin, anh vẫn cố chỉ tay về phía ngọn đèn dầu đã rơi xuống đất, thều thào:
“Đừng để tắt… còn cả đoàn phía sau…”

Một đồng đội vội vàng nhặt lại chiếc đèn, che chắn bằng áo mưa, giữ cho nó không bị gió tắt. Lúc ấy, tôi chợt hiểu: ngọn đèn ấy không chỉ là ánh sáng dẫn đường, mà còn là niềm hy vọng, là trách nhiệm của cả đơn vị.

Sau khi sơ cứu cho anh Lâm, chúng tôi tiếp tục hành trình. Dù tim vẫn đập mạnh vì sợ hãi, nhưng không ai bỏ cuộc. Chiếc đèn nhỏ vẫn cháy, soi một con đường mờ mịt nhưng đầy quyết tâm.

Rạng sáng hôm sau, chúng tôi đến được điểm tập kết an toàn. Hàng hóa được giao đầy đủ. Khi nhìn lại, tôi mới nhận ra nhiều người trong đoàn đã bị thương, có người không còn quay về.

Nhiều năm sau chiến tranh, tôi vẫn không quên hình ảnh ngọn đèn dầu leo lét trong đêm ấy. Nó nhắc tôi rằng giữa bóng tối khốc liệt nhất, con người vẫn có thể thắp lên ánh sáng – bằng lòng dũng cảm, tình đồng đội và niềm tin vào ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa