Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn

Câu chuyện kể về những ngày gian khổ nhưng đầy tình người trên tuyến đường Trường Sơn, nơi những con người trẻ tuổi đã sống, chiến đấu và hy sinh để giữ vững mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam.

Đà Nẵng21/04/2026Vũ Thị Hồng Thắng (Trường MN Hòa Nhơn , Xã Bà Nà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1972, khi chiến tranh đang diễn ra ác liệt, tôi – Nguyễn Văn Hòa – khi ấy mới tròn 19 tuổi, là một thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường trên tuyến Trường Sơn. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, đảm bảo đường thông suốt cho xe chở lương thực, vũ khí vào chiến trường miền Nam.

Ban ngày, máy bay địch quần thảo, bom rơi liên hồi. Đêm đến, chúng tôi mới tranh thủ làm việc dưới ánh đèn dầu le lói. Trong đội của tôi có Lan – một cô gái nhỏ nhắn nhưng rất gan dạ. Mỗi tối, Lan luôn là người thắp chiếc đèn dầu nhỏ đặt bên đường để dẫn lối cho xe đi qua những đoạn đường nguy hiểm.

Một đêm mưa lớn, đất đá sạt lở làm tắc con đường chính. Đúng lúc đó, một đoàn xe chở hàng gấp chuẩn bị đi qua. Không kịp chờ trời sáng, cả đội lao vào làm việc. Lan vẫn đứng ở đầu dốc, tay cầm chiếc đèn, ra hiệu cho xe đi chậm.

Bất ngờ, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Bom rơi xuống gần đó. Khi khói bụi tan đi, chúng tôi hốt hoảng chạy tìm Lan. Chiếc đèn vẫn còn sáng… nhưng Lan đã nằm đó, không còn cử động.

Chúng tôi lặng người. Không ai nói nên lời. Nhưng rồi, như một lời hứa không cần nói ra, cả đội lại tiếp tục san đường trong đêm. Đoàn xe vẫn phải đi. Con đường không thể tắc.

Sau này, mỗi khi nhớ về Trường Sơn, tôi luôn nhớ đến ánh đèn nhỏ của Lan. Ánh đèn ấy không chỉ soi đường cho những chuyến xe, mà còn soi sáng lòng dũng cảm và sự hy sinh của cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn