Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn đền trong đêm Trường Sơn

"Ngọn đền trong đêm Trường Sơn"

Bắc Ninh28/04/2026Nguyễn Văn Tuyên (Đoàn xã Lục Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện "Ngọn đền trong đêm Trường Sơn"

Đêm Trường Sơn năm 1972 đặc quánh mùi đất ẩm và khói bom. Những con đường mòn ngoằn ngoèo như sợi chỉ nối hậu phương với tiền tuyến, nơi mỗi bước chân đều có thể là ranh giới giữa sống và chết.

Ông Lê Văn Hòa – một cựu thanh niên xung phong, nay đã ngoài 70 tuổi – vẫn nhớ như in cái đêm định mệnh ấy.

“Đêm đó, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ mở đường gấp cho đoàn xe vận tải. Bom Mỹ đánh suốt cả ngày, cây cối đổ ngổn ngang. Đường bị cày nát, nếu không thông tuyến kịp, hàng tiếp tế sẽ không tới được chiến trường.”

Trời tối đen như mực. Không điện, không đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt của những ngọn đuốc tự chế. Nhưng đuốc không thể dùng lâu vì dễ lộ mục tiêu. Vậy là họ nghĩ ra cách: dùng đèn dầu, che bằng lon sắt đục lỗ nhỏ.

Ông Hòa kể tiếp, giọng chậm lại:

“Có một cô gái tên là Lan. Cô nhỏ người nhưng gan dạ lắm. Đêm đó, Lan xin đi đầu, cầm đèn soi đường. Bom nổ xa xa, đất đá vẫn còn rơi lộp bộp. Nhưng Lan vẫn bước.”

Con đường trơn trượt, bùn lầy ngập đến mắt cá chân. Mỗi bước đi là một lần dò dẫm. Tiếng máy bay gầm rú bất chợt xé toạc bầu trời.

“Máy bay đến!” – ai đó hét lên.

Tất cả lao xuống hố tránh bom. Nhưng Lan thì không. Cô vẫn đứng đó, giữ chặt chiếc đèn.

Một loạt bom nổ chát chúa. Khi khói bụi tan đi, mọi người chạy đến thì thấy Lan nằm bất động, tay vẫn nắm chặt chiếc đèn dầu đã tắt.

Ông Hòa lặng đi một lúc rồi nói:

“Nhờ ánh đèn của Lan mà chúng tôi xác định được hướng đường, hoàn thành nhiệm vụ ngay trong đêm. Đoàn xe vẫn đi được. Nhưng Lan thì không còn nữa…”

Nhiều năm sau, mỗi lần nhắc lại, ông vẫn nói:

“Lan không chỉ thắp đèn soi đường, mà còn thắp lên niềm tin. Đó là thứ ánh sáng không bao giờ tắt.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn