Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn
Mô tả ngắn: Câu chuyện kể về một người lính trẻ trong những năm kháng chiến, giữa bom đạn khốc liệt vẫn giữ vững niềm tin, tình đồng đội và khát vọng sống.
Nội dung câu chuyện:
Tôi là Nguyễn Văn Hòa, một người lính từng hành quân qua dãy Trường Sơn những năm tháng chiến tranh ác liệt. Đó là quãng thời gian mà mỗi bước chân đều có thể là bước cuối cùng, nhưng cũng là quãng đời mà tôi không bao giờ quên.
Đêm hôm ấy, trời tối đen như mực. Cả đơn vị chúng tôi dừng chân bên một con suối nhỏ sau nhiều ngày hành quân liên tục. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng bom xa xa tạo nên một âm thanh vừa quen thuộc, vừa đáng sợ.
Giữa lúc ấy, anh Tuấn – tiểu đội trưởng của tôi – lấy ra một chiếc đèn dầu nhỏ. Ánh sáng le lói nhưng ấm áp lạ thường. Anh nói:
“Còn sống là còn ánh sáng, các cậu ạ.”
Chúng tôi ngồi quây quần bên ngọn đèn, chia nhau từng mẩu lương khô. Không ai nói nhiều, nhưng trong ánh mắt mỗi người đều ánh lên một niềm tin: tin rằng ngày mai sẽ đến, tin rằng đất nước sẽ hòa bình.
Bất ngờ, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Bom bắt đầu rơi. Mặt đất rung chuyển dữ dội. Chúng tôi lập tức tản ra, tìm chỗ ẩn nấp. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, tôi vẫn nhìn thấy



