Cựu Thanh niên xung phong

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN

Câu chuyện kể về một đêm mưa bom trên tuyến đường Trường Sơn, nơi những người lính vẫn kiên cường giữ vững tuyến vận tải bằng ý chí, tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình.

Đà Nẵng13/05/2026võ thị quý lộc (đại học kỹ thuật y dược đà nẵng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường Trường Sơn bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Bom đạn ngày đêm trút xuống những con đường đất đỏ ngoằn ngoèo giữa núi rừng. Ông Nguyễn Văn Hòa khi ấy mới hai mươi tuổi, là chiến sĩ lái xe vận tải chở lương thực và thuốc men vào chiến trường miền Nam.

Một đêm cuối mùa mưa, đoàn xe của ông đang vượt qua một con dốc thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Tiếng còi báo động vang lên giữa rừng sâu. Từng loạt bom nổ dữ dội khiến đất đá tung mù trời. Chiếc xe đi đầu bị hỏng nặng, chắn ngang con đường độc đạo.

Trong ánh sáng chập chờn của pháo sáng, những người lính nhanh chóng lao ra sửa đường. Ai cũng hiểu rằng nếu đoàn xe dừng lại quá lâu, hàng tiếp viện sẽ không kịp đến tiền tuyến. Dù mưa bom vẫn chưa dứt, họ vẫn thay nhau đào đất, kéo xe và lấp hố bom.

Giữa lúc khó khăn nhất, một nữ thanh niên xung phong mang theo chiếc đèn dầu nhỏ chạy đến soi đường cho mọi người làm việc. Ngọn đèn leo lét giữa khói lửa khiến ông Hòa nhớ mãi. Ông kể rằng chính ánh sáng nhỏ bé ấy đã giúp cả đoàn thêm vững lòng.

Gần sáng, con đường được thông. Những chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh vào chiến trường. Trước khi rời đi, ông Hòa ngoái nhìn ngọn đèn nhỏ đang dần khuất giữa màn sương núi rừng và tự nhủ rằng nhất định đất nước sẽ có ngày hòa bình.

Nhiều năm sau chiến tranh, ông vẫn nhớ đêm ấy như một biểu tượng của lòng dũng cảm và niềm hy vọng giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn