Khác

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN

Năm 1969, giữa những ngày chiến tranh ác liệt nhất trên tuyến đường Trường Sơn, có một cô thanh niên xung phong tên Thu. Cô mới mười chín tuổi, quê ở Nam Định, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt lúc nào cũng rực sáng như ngọn lửa.

Lào Cai25/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN

Năm 1969, giữa những ngày chiến tranh ác liệt nhất trên tuyến đường Trường Sơn, có một cô thanh niên xung phong tên Thu. Cô mới mười chín tuổi, quê ở Nam Định, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt lúc nào cũng rực sáng như ngọn lửa.

Nhiệm vụ của tổ Thu là san lấp hố bom và dẫn đường cho xe vận tải vượt qua trọng điểm ban đêm. Con đường ấy bị máy bay địch đánh phá gần như mỗi ngày. Ban ngày đất đá còn đỏ rực vì bom nổ, ban đêm từng đoàn xe vẫn nối đuôi nhau băng qua mưa rừng và khói lửa.

Thu có một chiếc đèn dầu nhỏ luôn mang theo bên mình. Đó là kỷ vật mẹ đưa trước ngày cô lên đường.

Mẹ cô dặn:

— Khi nào nhớ nhà quá thì thắp đèn lên, coi như mẹ vẫn đang ở bên con.

Từ đó, chiếc đèn dầu trở thành người bạn đặc biệt của Thu. Những đêm nghỉ hiếm hoi trong lán tranh giữa rừng sâu, cô thường ngồi bên ánh đèn viết thư về quê, kể chuyện đồng đội, kể chuyện những chuyến xe vượt trọng điểm và cả giấc mơ sau chiến tranh sẽ trở thành cô giáo.

Trong đơn vị có Thành — anh lái xe hơn cô vài tuổi. Mỗi lần xe dừng nghỉ, anh đều tìm đến chỗ Thu xin thêm nước chè xanh hoặc chỉ để nghe cô kể chuyện quê nhà.

Anh hay trêu:

— Người nhỏ thế này mà gan hơn cả cánh lái xe bọn anh.

Thu bật cười:

— Em mà sợ thì ai đứng cầm đèn cho các anh qua đường nữa?

Bởi mỗi đêm có đoàn xe đi qua trọng điểm, Thu luôn là người đứng ở khúc cua nguy hiểm nhất, tay cầm chiếc đèn dầu làm tín hiệu dẫn đường. Giữa màn đêm đen đặc và tiếng bom nổ rung trời, ánh đèn nhỏ bé ấy trở thành niềm tin cho biết bao tài xế.

Một đêm mưa dữ dội cuối năm, máy bay địch bất ngờ quay lại ném bom khi đoàn xe đang vượt dốc.

Đất đá đổ xuống như thác.

Tiếng còi xe, tiếng người gọi nhau vang dậy giữa khói lửa.

Thu vẫn đứng ở vị trí cũ, cố giơ cao ngọn đèn để chiếc xe cuối cùng kịp vượt qua đoạn đường sạt lở.

Rồi một tiếng nổ chát chúa xé toạc núi rừng.

Khi đồng đội chạy tới, chiếc đèn dầu vẫn còn cháy le lói dưới lớp đất đá ngổn ngang.

Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, Thành trở lại Trường Sơn. Con đường năm xưa giờ đã rộng mở, xe cộ đi lại tấp nập, hai bên phủ xanh cây lá.

Ông đứng lặng trước tấm bia tưởng niệm nhỏ ven đường, tay cầm chiếc đèn dầu cũ đã được giữ gìn suốt hơn nửa thế kỷ.

Ngọn đèn ấy không còn sáng nữa.

Nhưng với ông, ánh sáng của nó chưa bao giờ tắt.

Bởi giữa những năm tháng đạn bom khốc liệt nhất, đã từng có một cô gái trẻ dùng chính tuổi thanh xuân của mình để soi đường cho Tổ quốc đi tới hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa