Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn
Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn trong thời kỳ kháng chiến. Dù phải đối mặt với nhiều hiểm nguy, bà và đồng đội vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 1972, khi mới 19 tuổi, Trần Thị Lan tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của bà là san lấp hố bom, sửa đường và hướng dẫn các đoàn xe vận tải đi qua những đoạn đường nguy hiểm.
Một đêm mưa lớn, sau đợt ném bom dữ dội của địch, một cây cầu tạm bị hư hỏng nặng. Nếu không sửa chữa kịp thời, đoàn xe chở lương thực và thuốc men sẽ không thể tiếp tục hành trình.
Bất chấp nguy hiểm, bà Lan cùng các đồng đội lao vào làm việc trong bóng tối. Họ dùng đèn dầu che kín ánh sáng để tránh bị phát hiện. Đôi bàn tay ai cũng đầy bùn đất và trầy xước, nhưng không một người bỏ cuộc.
Gần sáng, cây cầu tạm đã được sửa xong. Khi đoàn xe đầu tiên lăn bánh an toàn qua cầu, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn những chiếc xe khuất dần trong màn sương, bà Lan cảm thấy mọi vất vả đều xứng đáng.
Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện cho con cháu nghe, bà vẫn nhớ rõ ánh sáng nhỏ bé từ chiếc đèn dầu hôm ấy. Đó không chỉ là ánh sáng giúp họ hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là biểu tượng của niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.



