NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN
Đêm Trường Sơn đặc quánh sương và bom đạn. Trong căn lán nhỏ lợp bằng lá rừng, ánh đèn dầu leo lét vẫn cháy, soi gương mặt gầy gò của Lan – cô y tá tuổi vừa tròn mười chín. Ngoài kia, tiếng máy bay gầm rú, đất rung lên từng hồi, nhưng đôi tay Lan vẫn vững vàng băng bó cho thương binh. Lan vào chiến trường khi còn chưa kịp chia tay trọn vẹn mẹ già. Ngày tiễn con đi, mẹ chỉ dúi vào tay Lan một chiếc khăn tay thêu vội, dặn: “Giữ lấy, con nhé”. Suốt những năm tháng bom đạn, chiếc khăn ấy luôn nằm tr
Đêm Trường Sơn đặc quánh sương và bom đạn. Trong căn lán nhỏ lợp bằng lá rừng, ánh đèn dầu leo lét vẫn cháy, soi gương mặt gầy gò của Lan – cô y tá tuổi vừa tròn mười chín. Ngoài kia, tiếng máy bay gầm rú, đất rung lên từng hồi, nhưng đôi tay Lan vẫn vững vàng băng bó cho thương binh.
Lan vào chiến trường khi còn chưa kịp chia tay trọn vẹn mẹ già. Ngày tiễn con đi, mẹ chỉ dúi vào tay Lan một chiếc khăn tay thêu vội, dặn: “Giữ lấy, con nhé”. Suốt những năm tháng bom đạn, chiếc khăn ấy luôn nằm trong túi áo ngực, sát trái tim Lan, như một lời nhắc nhở âm thầm về hậu phương.
Có những đêm, thương binh đưa về dồn dập, máu nhuộm đỏ cả tấm tăng. Lan thức trắng, mắt cay xè, nhưng chưa từng kêu một lời mệt. Cô hiểu rằng, ánh đèn nhỏ của mình có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết của một người lính.
Khi chiến tranh qua đi, người ta nhớ nhiều đến những trận đánh lớn, những chiến công vang dội. Nhưng trong ký ức của những người lính Trường Sơn, hình ảnh không bao giờ phai là ánh đèn dầu nhỏ bé và cô y tá trẻ, người đã giữ cho họ niềm tin sống sót giữa rừng già bom đạn.



