Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn
NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN
NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN
Năm ấy, khi cuộc kháng chiến còn đang ác liệt, con đường Trường Sơn ngày đêm vang tiếng xe và bom đạn. Lan – một cô gái mới tròn mười tám tuổi – đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Rời quê hương, cô mang theo trong tim lời dặn của mẹ: “Đi giữ nước con nhé, mẹ ở nhà vẫn đợi.”
Công việc của Lan là dẫn đường cho xe vận tải đi qua những đoạn đường nguy hiểm. Ban ngày, cô cùng đồng đội san lấp hố bom, ngụy trang tuyến đường. Ban đêm, họ dùng những chiếc đèn nhỏ để báo hiệu cho xe đi an toàn. Ánh đèn ấy yếu ớt giữa núi rừng, nhưng lại là hy vọng cho biết bao chuyến hàng ra tiền tuyến.
Một đêm mưa lớn, đường trơn trượt, lại vừa bị bom cày xới. Đoàn xe cần vượt qua gấp để kịp chi viện. Lan xung phong cầm đèn đứng ở khúc cua nguy hiểm nhất. Gió rừng thổi mạnh, mưa tạt vào mặt rát buốt, nhưng cô vẫn kiên cường giơ cao ngọn đèn.
Bất chợt, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Bom lại trút xuống. Đất đá văng tung tóe. Đồng đội gọi Lan quay vào hầm trú ẩn, nhưng cô lắc đầu. Nếu cô rời vị trí, đoàn xe có thể rơi xuống vực.
Giữa ánh chớp của bom đạn, ngọn đèn nhỏ trong tay Lan vẫn cháy. Chiếc xe đầu tiên, rồi chiếc thứ hai, thứ ba… lần lượt vượt qua an toàn.
Khi chiếc xe cuối cùng vừa đi qua, một tiếng nổ lớn vang lên. Khói bụi mù mịt. Khi đồng đội chạy ra, họ thấy Lan nằm đó, tay vẫn nắm chặt chiếc đèn đã tắt… nhưng con đường đã được giữ vững.
Sau này, ở đoạn đường ấy, người ta dựng một tấm biển nhỏ:
“Khúc cua ánh đèn Lan.”



