Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn
Câu chuyện kể lại kỷ niệm của ông Nguyễn Văn Bình về một đêm trên tuyến đường Trường Sơn trong thời chiến tranh. Giữa bom đạn ác liệt, một ngọn đèn nhỏ đã trở thành nguồn động viên tinh thần, giúp những người chiến sĩ tiếp tục làm nhiệm vụ mở đường cho đoàn xe ra tiền tuyến.
Năm 1968, ông Nguyễn Văn Bình là một thanh niên xung phong làm nhiệm vụ sửa đường trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của ông và đồng đội là san lấp hố bom, giữ cho con đường luôn thông suốt để các đoàn xe chở lương thực, vũ khí vào chiến trường. Một đêm nọ, sau một trận bom dữ dội, con đường bị phá hỏng nặng nề. Trời tối đen như mực, rừng núi im lặng đến đáng sợ. Cả đội nhanh chóng bắt tay vào sửa đường vì biết rằng chỉ vài giờ nữa đoàn xe sẽ đi qua. Giữa lúc mọi người đang làm việc trong bóng tối, một cô gái thanh niên xung phong tên Lan lấy từ trong ba lô ra một chiếc đèn dầu nhỏ. Cô thắp lên và đặt bên mép đường để mọi người nhìn rõ hơn khi làm việc. Ánh đèn yếu ớt nhưng ấm áp, soi rõ những gương mặt lấm lem bùn đất của các chiến sĩ. Bom đạn có thể quay lại bất cứ lúc nào, nhưng không ai dừng tay. Ánh đèn nhỏ ấy như tiếp thêm sức mạnh. Mọi người vừa làm vừa động viên nhau: “Nhanh lên, phải thông đường trước khi đoàn xe tới!” Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được sửa xong. Khi đoàn xe đầu tiên lăn bánh qua, các chiến sĩ đứng nép bên rừng nhìn theo. Ánh đèn dầu lúc này đã gần tắt, nhưng trong lòng họ lại sáng lên niềm vui và niềm tự hào. Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, ông Nguyễn Văn Bình vẫn nói rằng:
“Trong chiến tranh, có những thứ rất nhỏ bé, như một ngọn đèn dầu thôi, nhưng lại đủ để thắp sáng tinh thần của cả một đội người.”



