Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngọn Đèn Trong Đêm Trường Sơn

Đây là một câu chuyện hư cấu lấy cảm hứng từ những năm tháng chiến tranh, kể về tình đồng đội, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của những người lính và thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Câu chuyện không dựa trên lời kể của một nhân chứng có thật.

Lâm Đồng01/07/2026Nguyễn Thị Kim Hằng (Trường mẫu giáo Bà Tá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Tôi là Nguyễn Văn Hòa, năm ấy vừa tròn hai mươi tuổi thì tình nguyện lên đường làm nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn. Đó là những năm tháng mà bom đạn gần như không ngơi nghỉ. Ban ngày, máy bay quần thảo trên bầu trời, còn ban đêm, chúng tôi tranh thủ sửa đường, chuyển hàng và đưa thương binh về tuyến sau.

Có một đêm mùa mưa năm 1971 mà tôi không bao giờ quên. Đơn vị nhận nhiệm vụ khôi phục một đoạn đường vừa bị bom đánh sập để đoàn xe kịp vượt qua trước khi trời sáng. Đất đá ngổn ngang, cây rừng gãy đổ, ai cũng biết nếu chậm trễ thì hàng hóa tiếp tế sẽ bị đình lại.

Trong lúc mọi người đang làm việc, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ cách chúng tôi không xa. Đồng chí Lâm bị thương nặng ở chân. Không ai bảo ai, cả tổ lập tức dừng công việc để đưa anh vào nơi an toàn. Dù đau đớn, Lâm vẫn nắm tay tôi và nói: 'Đừng vì mình mà chậm chuyến xe.'

Lời nói ấy khiến tất cả càng quyết tâm hơn. Sau khi đưa Lâm đến trạm cứu thương, chúng tôi quay trở lại làm việc suốt đêm. Người xúc đất, người kéo cây, người lấp hố bom. Đến gần sáng, đoạn đường đã được thông. Những chiếc xe nối đuôi nhau lặng lẽ lăn bánh dưới ánh trăng mờ, chỉ bật đèn gầm để tránh bị phát hiện.

Khi đoàn xe cuối cùng đi qua, mọi người ngồi bệt xuống vệ đường. Không ai nói nhiều, chỉ nhìn nhau rồi mỉm cười. Đó là nụ cười của những người vừa hoàn thành nhiệm vụ, dù quần áo lấm bùn, khuôn mặt phủ đầy khói bụi.

Chiến tranh đã lùi xa nhiều năm. Mỗi lần trở lại con đường cũ, tôi vẫn nhớ về đồng đội, nhớ những đêm không ngủ và ánh đèn nhỏ được che kín bằng tấm vải để soi từng nhát cuốc. Ngọn đèn ấy tuy mờ nhưng đã thắp lên niềm tin rằng ngày hòa bình rồi sẽ đến.

Đến hôm nay, điều tôi trân trọng nhất không phải là những tấm huân chương, mà là tình đồng đội, sự sẻ chia và khát vọng hòa bình của cả một thế hệ đã đi qua thời hoa lửa. Mong rằng thế hệ mai sau sẽ luôn gìn giữ hòa bình để không còn ai phải chứng kiến những mất mát mà chiến tranh đã để lại."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn