Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn – Chuyện về Anh hùng LLVTND La Thị Tám
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, giữa mưa bom bão đạn ở Ngã ba Đồng Lộc, có một cô gái nhỏ bé nhưng mang trái tim lớn lao – La Thị Tám, Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân.
Chị sinh năm 1949 tại Hà Tĩnh. Năm 18 tuổi, chị xung phong vào lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc – một trong những tọa độ lửa ác liệt nhất miền Trung. Nơi đây mỗi ngày phải hứng chịu hàng trăm quả bom từ máy bay Mỹ nhằm cắt đứt tuyến chi viện chiến lược Trường Sơn.
Công việc của chị là đứng trên đỉnh đồi quan sát bom rơi, đếm số lượng bom chưa nổ và đánh dấu vị trí để công binh xử lý. Một công việc tưởng chừng đơn giản nhưng thực chất là đối diện trực tiếp với tử thần.
Có những ngày chị đếm hơn một trăm quả bom. Có những đêm đất rung chuyển, khói bụi mù mịt, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Nhưng giữa không gian chết chóc ấy, hình ảnh cô gái trẻ vẫn kiên cường bám trụ như một ngọn đèn trong đêm tối.
Chị từng nói: “Bom có thể rơi, nhưng đường phải thông, xe phải chạy.” Chính sự gan dạ ấy đã góp phần giữ mạch máu giao thông cho tiền tuyến. Năm 1972, chị được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân.
Câu chuyện của chị là biểu tượng của thế hệ thanh niên Việt Nam ‘xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước’, những con người đã sống trọn tuổi trẻ cho độc lập, tự do của dân tộc.



