Người có công giúp đỡ cách mạng

Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn

Nhưng những câu chuyện thời hoa lửa vẫn được kể lại như những bài học quý giá về lòng yêu nước, sự hy sinh, tinh thần đoàn kết và khát vọng hòa bình.

Lạng Sơn09/08/2026Phường Đăk Bla (Đoàn phường Đăk Bla)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại có một tiểu đội thanh niên xung phong ngày đêm làm nhiệm vụ san lấp hố bom, đảm bảo cho những đoàn xe chở lương thực, thuốc men và vũ khí ra tiền tuyến được thông suốt. Trong tiểu đội ấy có cô gái tên Hạnh, vừa tròn mười chín tuổi. Hạnh sinh ra ở một làng quê nghèo ven sông. Ngày lên đường, mẹ cô gói cho con vài bộ quần áo, nắm cơm nếp và chiếc khăn tay thêu dòng chữ: "Đi mạnh giỏi con nhé, mẹ chờ ngày con trở về." Hạnh cất chiếc khăn vào ba lô như mang theo cả tình yêu thương của gia đình. Cuộc sống trên Trường Sơn vô cùng gian khổ. Ban ngày, máy bay địch liên tục quần thảo. Vừa nghe tiếng bom ngớt, cả tiểu đội lại lao ra mặt đường, người cuốc đất, người khiêng đá, người phá bom nổ chậm. Đêm xuống, dưới ánh đèn pin nhỏ bé, họ tranh thủ vá áo, viết thư và kể cho nhau nghe về quê hương mình. Một tối, Hạnh ngồi viết thư cho mẹ: "Mẹ kính yêu! Ở đây con vẫn khỏe. Công việc rất vất vả nhưng ai cũng vui vẻ. Những lúc nhớ nhà, con lại lấy chiếc khăn mẹ thêu ra ngắm. Mẹ đừng lo cho con nhé! Chúng con đang cố gắng để ngày hòa bình đến thật gần, để những đứa trẻ được cắp sách đến trường và mọi người được sống trong yên vui. Con gái của mẹ." Bức thư chưa kịp gửi đi thì còi báo động vang lên. – Máy bay đến! Tất cả vào vị trí! – tiếng tiểu đội trưởng hô lớn. Những loạt bom dội xuống làm rung chuyển cả núi rừng. Khi tiếng nổ vừa dứt, mọi người phát hiện một hố bom lớn chắn ngang con đường. Nếu không khắc phục ngay, đoàn xe chi viện sẽ không thể đi qua. Không ai bảo ai, cả tiểu đội lập tức lao ra làm nhiệm vụ. Đất đá tung mù mịt. Mồ hôi hòa lẫn bùn đất trên khuôn mặt còn rất trẻ của họ. Bất ngờ, một quả bom nổ chậm được phát hiện ngay bên mép đường. – Để tôi xử lý! – Hạnh nói. Các đồng đội lo lắng: – Nguy hiểm lắm! Chờ đội công binh đến! Nhưng nhìn đồng hồ, Hạnh biết đoàn xe sắp tới. Chậm một phút là có thể ảnh hưởng đến nhiệm vụ của cả đơn vị phía trước. Cô bình tĩnh cùng đồng đội khoanh vùng cảnh giới, hỗ trợ xử lý theo đúng phương án đã được huấn luyện. Sau những phút căng thẳng, quả bom được vô hiệu hóa an toàn. Cả tiểu đội vỡ òa trong niềm vui. Đêm ấy, những chiếc xe nối đuôi nhau vượt qua Trường Sơn. Các chú lái xe thò đầu ra cửa, giơ tay chào: – Cảm ơn các cô gái Trường Sơn! Tiếng cười giòn tan vang lên giữa núi rừng. Nhiều năm sau, đất nước hòa bình. Hạnh trở về quê hương, mái tóc đã điểm vài sợi bạc. Một lần, khi kể cho các em học sinh nghe về những năm tháng ấy, cô nhẹ nhàng nói: – Điều quý giá nhất không phải là chúng tôi đã làm được những việc lớn lao, mà là ai cũng tin rằng mình phải sống có trách nhiệm với đất nước. Chúng tôi đã đi qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm, tình đồng đội và niềm tin vào ngày mai. Cả căn phòng im lặng. Một em nhỏ đứng lên hỏi: – Cô có sợ không ạ? Hạnh mỉm cười: – Có chứ. Ai cũng biết sợ. Nhưng tình yêu quê hương và mong ước hòa bình đã giúp chúng tôi mạnh mẽ hơn nỗi sợ của chính mình. Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Những con đường Trường Sơn năm xưa đã xanh màu cây lá. Nhưng những câu chuyện thời hoa lửa vẫn được kể lại như những bài học quý giá về lòng yêu nước, sự hy sinh, tinh thần đoàn kết và khát vọng hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn