Ngọn đèn trong hầm
Trong lòng đất tối tăm, ánh đèn dầu leo lét là thứ duy nhất giữ lại niềm tin cho tổ liên lạc. Lan, cô gái mười tám tuổi, ngày ngày chui qua những đường hầm chật hẹp để chuyển thư. Bom rơi rung chuyển, đất cát rơi lả tả, nhưng tay cô vẫn giữ chặt túi tài liệu. Có lần, đường hầm sập phía sau, cô mắc kẹt nhiều giờ. Trong bóng tối nghẹt thở, Lan không khóc. Cô nhớ lời mẹ dặn: “Sợ thì nghĩ đến đất nước.” Khi được đào lên, tay cô vẫn giữ nguyên túi thư. Người chỉ huy nhìn cô, không nói gì, chỉ gật đầu
Trong lòng đất tối tăm, ánh đèn dầu leo lét là thứ duy nhất giữ lại niềm tin cho tổ liên lạc. Lan, cô gái mười tám tuổi, ngày ngày chui qua những đường hầm chật hẹp để chuyển thư. Bom rơi rung chuyển, đất cát rơi lả tả, nhưng tay cô vẫn giữ chặt túi tài liệu. Có lần, đường hầm sập phía sau, cô mắc kẹt nhiều giờ. Trong bóng tối nghẹt thở, Lan không khóc. Cô nhớ lời mẹ dặn: “Sợ thì nghĩ đến đất nước.” Khi được đào lên, tay cô vẫn giữ nguyên túi thư. Người chỉ huy nhìn cô, không nói gì, chỉ gật đầu thật chặt. Đêm ấy, ánh đèn trong hầm sáng hơn thường lệ. Không phải vì dầu nhiều hơn, mà vì lòng người ấm hơn. Lan hiểu rằng, trong cuộc chiến này, mỗi ngọn đèn nhỏ đều góp phần soi đường cho cả dân tộc đi tới.


