Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Đèn Trong Hầm Bí Mật

Câu chuyện kể về một cậu bé sống trong những năm chiến tranh ác liệt. Giữa bom đạn và thiếu thốn, cậu cùng gia đình và bà con trong xóm vẫn giữ được tình người, lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày hòa bình.

Tây Ninh13/05/2026Đặng Võ Anh Khôi2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, tại một vùng quê nhỏ miền Nam Việt Nam, tiếng còi báo động vang lên gần như mỗi ngày. Người dân trong làng quen với cảnh chạy xuống hầm trú ẩn mỗi khi máy bay xuất hiện trên bầu trời.

Cậu bé tên Hòa lúc ấy mới 12 tuổi. Nhà em có một căn hầm nhỏ sau vườn, được cha đào bằng đôi tay chai sạn suốt nhiều tuần liền. Trong hầm chỉ có vài chiếc ghế gỗ, một bình nước và một ngọn đèn dầu nhỏ.

Một buổi chiều mưa lớn, tiếng bom nổ vang rất gần. Đất đá rung chuyển khiến nhiều người hoảng sợ chạy vào hầm trú ẩn chung của xóm. Trong lúc mọi người còn đang lo lắng, Hòa phát hiện bé Lan — cô bé hàng xóm mới 5 tuổi — bị lạc mất mẹ và đứng khóc giữa trời mưa.

Không suy nghĩ nhiều, Hòa chạy ngược ra ngoài dù tiếng máy bay vẫn còn vang trên đầu. Cậu nắm tay bé Lan rồi dẫn em chạy thật nhanh về hầm bí mật của gia đình mình.

Trong bóng tối chật hẹp, bé Lan vẫn khóc vì sợ hãi. Hòa liền thắp ngọn đèn dầu nhỏ lên. Ánh sáng yếu ớt ấy làm căn hầm bớt lạnh lẽo hơn. Cậu kể cho Lan nghe về ước mơ sau này được đi học đầy đủ, được nhìn thấy bầu trời không còn khói bom.

Sau nhiều giờ, tiếng bom dần im lặng. Mẹ của Lan tìm được con gái mình và ôm chầm lấy cả hai đứa trẻ trong nước mắt.

Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, ông Nguyễn Văn Hòa vẫn nhớ mãi ngọn đèn dầu trong căn hầm năm ấy. Ông nói rằng giữa thời hoa lửa, thứ giúp con người vượt qua nỗi sợ không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là tình yêu thương dành cho nhau.

“Bom đạn có thể phá hủy nhà cửa, nhưng không thể dập tắt hy vọng của con người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn