NGỌN ĐÈN TRONG HẦM BÍ MẬT
Bà Nguyễn Thị Thứ là một cựu cơ sở cách mạng tại địa phương trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong những năm chiến tranh ác liệt, bà cùng gia đình tham gia nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực và làm nhiệm vụ liên lạc bí mật.
Những năm 1968–1972, vùng quê Điện Bàn thường xuyên hứng chịu các cuộc càn quét và đánh phá ác liệt. Khi đó, gia đình bà Nguyễn Thị Thứ có một căn hầm bí mật được đào ngay dưới nền bếp để che giấu cán bộ cách mạng hoạt động trong vùng.
Một đêm mưa lớn cuối năm 1970, một cán bộ huyện bị thương nặng sau khi vượt vòng vây của địch đã được đưa về nhà bà để trú ẩn. Vết thương khá nghiêm trọng, trong khi bên ngoài địch đang tổ chức lùng sục từng nhà.
Để chăm sóc người cán bộ, bà Thứ phải nhiều lần xuống hầm thay băng, đưa nước và thức ăn. Điều kiện trong hầm vô cùng thiếu thốn, không khí ngột ngạt, ánh sáng duy nhất là một ngọn đèn dầu nhỏ được che kín bằng chiếc lon sữa bò cũ để không lộ ra ngoài.
Suốt nhiều ngày liên tiếp, bà cùng mẹ âm thầm chăm sóc người cán bộ bị thương. Mỗi khi nghe tiếng xe quân sự hoặc tiếng chó sủa ngoài ngõ, mọi người lại nín thở, chờ đợi trong lo lắng.
Sau gần hai tuần, sức khỏe người cán bộ dần hồi phục. Trước khi rời đi, ông xúc động nắm chặt tay bà Thứ và nói:
"Nếu không có sự đùm bọc của bà con, chúng tôi khó có thể hoàn thành nhiệm vụ. Nhân dân chính là điểm tựa vững chắc nhất của cách mạng."
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, bà Nguyễn Thị Thứ vẫn nhớ như in hình ảnh ngọn đèn dầu leo lét trong căn hầm nhỏ. Với bà, đó không chỉ là ánh sáng soi đường trong những ngày gian khó mà còn là biểu tượng của niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc.
Ngày nay, mỗi lần kể lại câu chuyện cho con cháu, bà luôn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và phát huy truyền thống yêu nước của cha ông.



