Ngọn Đèn Trong Hầm Bí Mật
Năm 1968, tại một vùng quê thuộc tỉnh Quảng Trị, anh Nguyễn Văn Tâm khi đó mới 19 tuổi đã tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và thuốc men cho bộ đội. Trong một trận bom ác liệt, anh cùng đồng đội trú ẩn trong hầm bí mật suốt nhiều ngày và chứng kiến tinh thần đoàn kết, hy sinh của những người dân nơi tuyến lửa.
Tháng 7 năm 1968, chiến sự tại Quảng Trị diễn ra vô cùng khốc liệt. Tôi, Nguyễn Văn Tâm, lúc đó là một thanh niên xung phong mới tròn 19 tuổi, được giao nhiệm vụ vận chuyển gạo và thuốc men đến một đơn vị bộ đội đang làm nhiệm vụ ở phía nam sông Bến Hải.
Con đường chúng tôi đi qua ngày nào cũng bị máy bay địch đánh phá. Ban ngày phải ẩn nấp trong rừng, đêm xuống mới dám hành quân. Có những hôm vừa đi được vài cây số thì còi báo động vang lên, tất cả phải lao xuống hố cá nhân để tránh bom.
Một buổi chiều, khi đoàn đang nghỉ chân gần một ngôi làng nhỏ, hàng loạt tiếng nổ dữ dội vang lên. Đất đá tung mù trời. Người dân nhanh chóng dẫn chúng tôi xuống một hầm bí mật dưới nền nhà. Trong hầm chỉ rộng chừng vài mét vuông, có hơn mười người chen chúc với nhau.
Điều tôi nhớ nhất là ngọn đèn dầu nhỏ đặt ở góc hầm. Dù ánh sáng yếu ớt nhưng nó khiến mọi người cảm thấy ấm áp và có thêm niềm tin. Một cụ già trong làng đã nhường phần cơm cuối cùng của mình cho một chiến sĩ bị thương. Một người mẹ trẻ vừa ru con ngủ vừa động viên chúng tôi rằng rồi đất nước sẽ có ngày hòa bình.
Chúng tôi ở trong hầm ba ngày liên tiếp. Khi bước ra ngoài, nhiều ngôi nhà đã bị bom phá hủy, nhưng người dân vẫn cùng nhau dựng lại mái tranh, sửa lại đường làng và tiếp tục hỗ trợ bộ đội.
Hình ảnh ngọn đèn dầu năm ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi. Nó không chỉ soi sáng căn hầm nhỏ giữa bom đạn mà còn tượng trưng cho ý chí kiên cường của những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập dân tộc.
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, mỗi lần trở lại Quảng Trị, tôi vẫn nhớ về những ngày tháng ấy. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng tình người, lòng dũng cảm và niềm tin vào tương lai mà tôi chứng kiến trong căn hầm nhỏ năm xưa sẽ không bao giờ phai nhạt



