Ngọn đèn trong hầm bí mật
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, những cô gái thanh niên xung phong vừa mở đường, tải đạn, vừa chăm sóc thương binh. Một chiếc đèn dầu nhỏ đã trở thành biểu tượng của niềm tin và hy vọng giữa bom đạn.
Năm 1968, bà Nguyễn Thị Hạnh mới tròn 19 tuổi, tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc hằng ngày của bà và đồng đội là san lấp hố bom, đảm bảo giao thông thông suốt cho các đoàn xe ra tiền tuyến.
Một đêm mưa lớn, máy bay địch liên tục ném bom. Cả đơn vị phải chui xuống căn hầm nhỏ bên sườn núi. Trong bóng tối, bà Hạnh lấy chiếc đèn dầu nhỏ mang theo, châm lửa thắp sáng.
Ánh đèn yếu ớt nhưng đủ để mọi người nhìn thấy nhau, băng bó vết thương cho đồng đội và động viên nhau vượt qua nỗi sợ hãi.
Sau trận bom, cả tổ nhanh chóng trở lại mặt đường. Dù đất đá ngổn ngang, ai cũng quyết tâm thông đường trước khi trời sáng để đoàn xe tiếp tục hành quân.
Nhiều năm sau, bà Hạnh vẫn giữ chiếc đèn dầu cũ như một kỷ vật quý giá. Với bà, ngọn đèn ấy không chỉ soi sáng căn hầm năm xưa mà còn thắp lên niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.



