NGỌN ĐÈN TRONG HẦM CHỐT BIÊN CƯƠNG
Giữa núi đá biên cương phía Bắc, bác Nguyễn Văn Căng cùng đồng đội ngày đêm bám chốt. Mỗi ca gác là một lần thử thách bản lĩnh và ý chí của người lính trẻ. Những đêm không ngủ ấy đã theo bác suốt cuộc đời.
Khi nhắc đến những năm tháng quân ngũ, bác Nguyễn Văn Căng không kể nhiều về chiến công, mà thường nhắc đến hai chữ “giữ chốt”. Với bác, giữ chốt là giữ từng mét đất của Tổ quốc, là trách nhiệm không cho phép lơ là dù chỉ một khoảnh khắc.
Bác nhập ngũ năm 1979, được biên chế về một đơn vị bộ binh thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Thanh Hóa, làm nhiệm vụ bảo vệ các chốt tiền tiêu tại khu vực núi cao thuộc tỉnh Hà Giang. Khi ấy, bác mang cấp bậc trung sĩ, giữ vai trò chỉ huy tiểu đội chiến đấu.
Bác kể, chốt của đơn vị nằm trên một sườn núi đá dựng đứng, phía trước là khe sâu, phía sau là rừng rậm. Công sự chỉ là những hầm đất nhỏ, đủ cho vài người trú ẩn, ngày mưa thì ẩm, ngày nắng thì nóng hầm hập. “Giữ chốt là phải quen với thiếu ngủ. Ban ngày quan sát, ban đêm thay nhau gác, lúc nào súng cũng trong tư thế sẵn sàng.” – bác nhớ lại.
Có những đêm, cả tiểu đội gần như thức trắng. Sương mù dày đặc, tầm nhìn chỉ vài mét. Tiếng gió thổi qua khe đá nghe như tiếng bước chân. Ai cũng căng tai lắng nghe từng động tĩnh nhỏ nhất.
“Có lúc tim đập mạnh lắm, nhưng không ai dám nói ra. Nói ra là anh em dao động ngay.” – bác cười nhẹ.
Một kỷ niệm bác không bao giờ quên là ca trực kéo dài suốt một đêm mưa lạnh. Địch có dấu hiệu thăm dò, bác lập tức điều chỉnh đội hình, cho anh em bám chặt công sự, tuyệt đối không rời vị trí. “Đêm đó, tôi vừa quan sát vừa nhắc anh em giữ bình tĩnh. Chỉ cần giữ được chốt là giữ được an toàn cho cả tuyến sau.”
Trời gần sáng, mưa ngớt, sương tan dần. Không có nổ súng, nhưng cả tiểu đội đều kiệt sức. Khi ca gác kết thúc, ai nấy ngồi dựa lưng vào vách hầm, thở phào nhẹ nhõm. “Có những trận không cần bắn một viên đạn nào, nhưng áp lực còn lớn hơn cả đánh nhau.” – bác nói, giọng trầm lại.
Suốt những năm bám chốt ngày đêm, bác Nguyễn Văn Căng luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, được đơn vị tin tưởng giao trọng trách chỉ huy. Với tinh thần trách nhiệm cao và sự kiên cường trong bảo vệ biên cương, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ Bảo vệ Tổ quốc hạng Ba, cùng nhiều giấy khen của đơn vị.
Năm 1983, bác xuất ngũ. Nhưng trong ký ức người lính năm xưa, những đêm giữ chốt nơi biên cương vẫn còn sáng như ngọn đèn dầu nhỏ trong hầm – lặng lẽ, bền bỉ và không bao giờ tắt.



