Ngọn Đèn Trong Hầm Chữ A (1)
Câu chuyện kể về tinh thần kiên cường của những người thanh niên xung phong trên tuyến đường vận tải trong thời chiến. Giữa những trận bom ác liệt, một ngọn đèn dầu nhỏ trong hầm trú ẩn đã trở thành biểu tượng của niềm tin, sự đoàn kết và ý chí vượt qua gian khó.
Năm 1971, ông Trần Văn Minh khi ấy mới 21 tuổi, làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên một tuyến đường chiến lược. Công việc của đơn vị là san lấp hố bom, dẫn đường cho các đoàn xe vận tải và cứu hộ khi có sự cố.
Một đêm mưa lớn, sau nhiều đợt không kích liên tiếp, cả tổ công tác phải trú trong một hầm chữ A bên sườn đồi. Đất đá sạt xuống làm cửa hầm bị lấp một phần. Trong bóng tối, mọi người chỉ còn một ngọn đèn dầu nhỏ.
Khi lương thực dần cạn, không khí trong hầm trở nên căng thẳng. Tuy nhiên, thay vì lo sợ, các thành viên thay nhau kể chuyện quê nhà, hát những bài hát quen thuộc và động viên nhau giữ vững tinh thần. Ông Minh được giao nhiệm vụ giữ ngọn đèn luôn sáng vì đó là nguồn ánh sáng duy nhất trong hầm.
Sáng hôm sau, lực lượng cứu hộ tìm thấy vị trí của tổ công tác. Khi cửa hầm được mở ra, ngọn đèn dầu vẫn cháy. Các đồng đội đều an toàn và ngay trong ngày hôm đó tiếp tục lên đường sửa chữa tuyến đường vừa bị bom đánh phá.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại ký ức ấy, ông Trần Văn Minh vẫn nhớ rõ hình ảnh ngọn đèn nhỏ giữa đêm tối. Với ông, đó không chỉ là ánh sáng của ngọn lửa dầu mà còn là ánh sáng của niềm tin, lòng dũng cảm và tình đồng đội trong những năm tháng "thời hoa lửa".



