Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn đèn trong hầm chữ A

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, khi bom đạn ngày đêm trút xuống tuyến đường Trường Sơn, những thanh niên tuổi mười tám đôi mươi vẫn kiên cường bám đường, giữ mạch giao thông huyết mạch. Câu chuyện kể về một đêm mưa bom và ngọn đèn dầu nhỏ đã thắp sáng niềm tin chiến thắng.

Bắc Ninh06/04/2026Nguyễn Thúy Dương (Đoàn phường Tự Lạn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, ông Nguyễn Văn Bình khi ấy mới tròn 19 tuổi, là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom trên tuyến đường Trường Sơn.

Đêm đó, trời tối đen như mực. Máy bay địch gầm rú trên đầu, bom nổ liên hồi làm mặt đất rung chuyển. Sau một trận ném bom dữ dội, cả đơn vị phải chui xuống hầm chữ A trú ẩn.

Trong hầm chỉ còn một ngọn đèn dầu nhỏ leo lét. Ánh sáng yếu ớt ấy soi rõ những gương mặt trẻ còn vương bụi đất nhưng ánh mắt lại đầy quyết tâm.

Bỗng có tin: một đoàn xe chở lương thực và vũ khí sắp đi qua, nhưng con đường phía trước đã bị bom khoét sâu thành hố lớn.

Không ai chờ lệnh.

Ông Bình cùng đồng đội lập tức lao ra khỏi hầm khi tiếng máy bay vừa dứt. Dưới ánh trăng mờ và ánh đèn dầu mang theo, họ dùng xẻng, cuốc, tay trần san đất, lấp hố bom.

Đất đá nóng bỏng, khói bom còn cay xè, nhưng không ai lùi bước.

Một đồng đội trẻ nói lớn:

“Đường còn thông là miền Nam còn hy vọng!”

Câu nói ấy khiến tất cả làm việc quên cả mệt mỏi.

Gần sáng, con đường được nối lại. Đoàn xe lặng lẽ vượt qua an toàn giữa tiếng vỗ tay nghẹn ngào của những người mở đường.

Ông Bình kể rằng, điều ông nhớ nhất không phải tiếng bom rơi, mà là ngọn đèn dầu trong hầm chữ A — ngọn đèn tượng trưng cho niềm tin, cho tuổi trẻ sẵn sàng hiến dâng vì Tổ quốc.

Nhiều năm sau hòa bình, mỗi khi nhắc lại, ông vẫn xúc động nói: “Chúng tôi khi ấy không nghĩ mình anh hùng, chỉ nghĩ phải giữ cho con đường luôn sáng để đất nước được ngày độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn