Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn đèn trong hầm chữ A

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt tại Tây Nguyên, một ngọn đèn dầu nhỏ trong căn hầm chữ A đã trở thành biểu tượng của niềm tin, ý chí và tình đồng đội. Câu chuyện kể về sự hy sinh thầm lặng của những người thanh niên xung phong nơi tuyến lửa, góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.

Gia Lai16/06/2026RAH LAN THÁI HÒA (Xã Ia Hrú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường Tây Nguyên bước vào giai đoạn ác liệt. Khi ấy, tôi vừa tròn 24 tuổi, là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, đạn dược và tải thương trên tuyến đường chiến lược.

Một đêm mưa rừng tầm tã, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ đưa một chuyến hàng khẩn cấp đến đơn vị bộ đội đang chiến đấu ở phía trước. Con đường chỉ dài hơn 10 km nhưng phải băng qua nhiều trọng điểm thường xuyên bị máy bay địch đánh phá.

Khoảng nửa đêm, khi đoàn đang di chuyển thì tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Chúng tôi nhanh chóng ẩn nấp vào một hầm chữ A ven đường. Sau nhiều loạt bom dội xuống, mặt đất rung chuyển dữ dội. Khi tiếng nổ vừa dứt, đồng chí Lê Văn Hòa – người đồng đội thân thiết của tôi – phát hiện một đoạn đường phía trước đã bị bom cày nát, không thể vận chuyển hàng qua được.

Không chần chừ, Hòa cùng một số anh em xung phong ra san lấp hố bom ngay trong đêm. Trong ánh sáng leo lét của một ngọn đèn dầu đặt ở cửa hầm, mọi người thay nhau cuốc đất, khiêng đá. Mưa lạnh buốt nhưng không ai kêu ca. Ai cũng hiểu rằng nếu chuyến hàng không đến kịp, bộ đội phía trước sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

Gần sáng, khi công việc gần hoàn thành thì một loạt bom khác bất ngờ trút xuống. Cả khu vực chìm trong khói bụi. Khi chúng tôi chạy đến nơi, đồng chí Hòa đã bị thương rất nặng. Dù vậy, anh vẫn nắm chặt tay tôi và nói:

"Đường phải thông cho bộ đội đi. Đừng để hàng hóa bị chậm."

Đó là những lời cuối cùng của anh.

Sau khi đưa thi thể đồng đội về căn hầm chữ A, chúng tôi tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Chuyến hàng hôm ấy đã đến nơi an toàn trước giờ nổ súng của đơn vị chiến đấu.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, tôi có dịp trở lại chiến trường xưa. Con đường năm nào giờ đã được trải nhựa phẳng lì, xe cộ qua lại tấp nập. Đứng bên tuyến đường ấy, tôi lại nhớ đến ngọn đèn dầu nhỏ trong hầm chữ A và người đồng đội đã mãi mãi nằm lại tuổi đôi mươi.

Đối với thế hệ chúng tôi, chiến tranh không chỉ là bom đạn và mất mát, mà còn là tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng; là sự sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Những người đã ngã xuống như anh Hòa đã viết nên những trang sử hào hùng bằng chính tuổi trẻ của mình.

Ngọn đèn trong hầm chữ A ngày ấy tuy nhỏ bé, nhưng ánh sáng của nó vẫn còn cháy mãi trong ký ức tôi, như một biểu tượng của lòng yêu nước, của niềm tin vào ngày hòa bình và thống nhất đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn