Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngọn đèn trong hầm chữ A

Câu chuyện kể về những ngày tháng gian khổ nhưng đầy ý chí của lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Trong bom đạn ác liệt, một ngọn đèn nhỏ trong hầm chữ A đã trở thành biểu tượng của niềm tin, lòng dũng cảm và khát vọng sống.

Bắc Ninh02/04/2026Ngô Thị Vân Oanh (Chi đoàn Trường Tiểu học Phú Lâm 2)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, trên tuyến đường Trường Sơn, chị Nguyễn Thị Lan khi ấy mới tròn mười tám tuổi đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Công việc của chị và đồng đội là san lấp hố bom, đảm bảo cho những chuyến xe chở hàng tiếp tế ra tiền tuyến được thông suốt.

Ban ngày, bom đạn dội xuống không ngớt. Đất đá tung lên mù mịt, cây rừng đổ gãy. Nhưng cứ mỗi lần bom ngớt, chị Lan và các bạn lại lao ra đường, tay cuốc, tay xẻng, nhanh chóng lấp hố bom. Có những hôm vừa làm xong đoạn đường thì máy bay lại quay lại ném bom, tất cả lại phải chạy vội vào hầm chữ A để trú ẩn.

Trong chiếc hầm nhỏ tối tăm ấy, chị Lan luôn mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ. Mỗi tối, khi tiếng bom tạm lắng, chị thắp đèn lên. Ánh sáng yếu ớt nhưng ấm áp lan tỏa khắp căn hầm, xua đi nỗi sợ hãi. Dưới ánh đèn, chị và đồng đội kể cho nhau nghe chuyện quê nhà, chuyện gia đình, rồi hát những bài ca cách mạng.

Có một lần, bom rơi rất gần, đất đá vùi lấp cửa hầm. Trong giây phút nguy hiểm ấy, ánh đèn vẫn le lói. Chị Lan bình tĩnh động viên mọi người giữ vững tinh thần, cùng nhau đào đất mở lối ra. Nhờ sự đoàn kết và kiên cường, tất cả đã thoát ra an toàn.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, chị Lan vẫn nhớ mãi ngọn đèn nhỏ năm ấy. Với chị, đó không chỉ là ánh sáng trong đêm tối, mà còn là biểu tượng của niềm tin, của ý chí vượt qua mọi gian khổ để giành lấy hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn