Ngọn Đèn Trong Hầm Chữ A
Ngọn Đèn Trong Hầm Chữ A
Mùa mưa năm ấy, bom đạn trút xuống làng ven sông như xé nát bầu trời. Trong căn hầm chữ A chật hẹp, cô giáo Hạnh vẫn thắp một ngọn đèn dầu leo lét, tiếp tục dạy lũ trẻ đánh vần từng con chữ.
Tiếng máy bay gầm rú phía trên, đất đá rung chuyển. Mỗi lần còi báo động vang lên, lũ trẻ lại rúc vào lòng cô, nhưng khi yên tiếng bom, chúng lại ngồi ngay ngắn, tay cầm bảng gỗ, miệng ê a: “Tổ quốc… Việt Nam…”
Có hôm, hầm rung lên dữ dội, ngọn đèn chao đảo suýt tắt. Cô Hạnh lấy tay che gió, giữ cho ánh sáng không lụi đi. Cô bảo:
“Bom có thể làm sập nhà, nhưng không được để tắt chữ.”
Ngày đất nước yên bình, nhiều học trò của cô trở thành bộ đội, kỹ sư, bác sĩ. Họ vẫn nhớ ngọn đèn nhỏ năm nào – thứ ánh sáng đã soi đường cho cả một thế hệ đi qua thời hoa lửa.


