NGỌN ĐÈN TRONG HẦM CHỮ A
Đêm Trường Sơn mưa rừng quất lạnh, hầm chữ A chỉ le lói ánh đèn dầu nhỏ. Trong hầm, Lan – cô thanh niên xung phong mới tròn mười chín tuổi – đang khâu lại chiếc áo rách cho một chiến sĩ vừa vượt bom trở về. Ngoài kia, tiếng máy bay gầm rú, đất đá rung chuyển, nhưng trong hầm, đôi tay Lan vẫn đều đặn, ánh mắt bình thản đến lạ. Lan từng mơ làm cô giáo, nhưng khi Tổ quốc cần, cô gác lại ước mơ, mang theo cây kim, cuộn chỉ và trái tim nóng bỏng vào tuyến lửa. Mỗi mũi khâu của Lan không chỉ vá áo, mà
Đêm Trường Sơn mưa rừng quất lạnh, hầm chữ A chỉ le lói ánh đèn dầu nhỏ. Trong hầm, Lan – cô thanh niên xung phong mới tròn mười chín tuổi – đang khâu lại chiếc áo rách cho một chiến sĩ vừa vượt bom trở về. Ngoài kia, tiếng máy bay gầm rú, đất đá rung chuyển, nhưng trong hầm, đôi tay Lan vẫn đều đặn, ánh mắt bình thản đến lạ.
Lan từng mơ làm cô giáo, nhưng khi Tổ quốc cần, cô gác lại ước mơ, mang theo cây kim, cuộn chỉ và trái tim nóng bỏng vào tuyến lửa. Mỗi mũi khâu của Lan không chỉ vá áo, mà vá lại niềm tin, vá lại sự sống cho những người đang đi qua cái chết.
Có đêm, bom nổ sát miệng hầm, đèn tắt phụt, Lan ôm chặt chiếc áo chưa khâu xong, thầm nghĩ: “Chỉ cần còn sống, mình còn làm được việc có ích”. Ngọn đèn nhỏ ấy, giữa mưa bom, đã thắp sáng cả một thời tuổi trẻ.



