Ngọn đèn trong hầm chữ A
Đêm xuống rất nhanh trên vùng quê nhỏ. Nhưng bóng tối ở đây không phải là sự yên tĩnh, mà là báo hiệu cho những trận bom có thể ập đến bất cứ lúc nào. Trong khu vườn phía sau nhà, một chiếc hầm chữ A được đào sâu, lót tre và phủ đất dày. Đó là nơi trú ẩn duy nhất của gia đình bà Lựu.
Mỗi tối, khi tiếng máy bay bắt đầu vọng lại từ xa, bà lại gọi con trai xuống hầm. Nhưng thay vì chỉ co ro chờ đợi, bà thắp lên một ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh sáng vàng yếu ớt rung rinh theo từng tiếng nổ, nhưng đủ để soi trang sách của cậu con trai.
“Bom thì cứ rơi, con cứ học,” bà nói, giọng bình thản đến lạ.
Cậu bé học trong tiếng đất rung chuyển, trong mùi khói và hơi đất ẩm. Nhiều lần, bụi đất rơi xuống trang vở, nhưng cậu vẫn không dừng lại. Ngọn đèn ấy không chỉ là ánh sáng, mà là niềm tin—niềm tin rằng tương lai vẫn còn, rằng tri thức không thể bị bom đạn phá hủy.
Năm tháng trôi qua, cậu bé ngày nào trở thành một người lính. Trước ngày lên đường, cậu nhìn lại chiếc hầm cũ, nơi có ngọn đèn đã cháy suốt tuổi thơ mình.
Sau chiến tranh, ngôi nhà không còn nguyên vẹn, nhưng bà Lựu vẫn giữ chiếc đèn dầu. Nó không còn được thắp mỗi đêm, nhưng vẫn nằm đó—như một chứng nhân của những năm tháng mà ánh sáng nhỏ bé ấy đã chiến thắng bóng tối khốc liệt của chiến tranh.



