Ngọn đèn trong hầm chữ A
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, một ngọn đèn dầu nhỏ trong hầm chữ A đã trở thành biểu tượng của niềm tin, lòng dũng cảm và khát vọng sống. Câu chuyện kể về những con người bình dị đã cùng nhau bảo vệ quê hương giữa bom đạn.
Năm 1972, khi chiến tranh đang ở giai đoạn khốc liệt, quê tôi ngày nào cũng vang tiếng máy bay và bom nổ. Ban ngày, mọi người xuống hầm trú ẩn, đêm đến lại tranh thủ ra đồng, sửa đường, vận chuyển lương thực và chăm sóc thương binh.
Tôi khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, là dân quân của xã. Trong căn hầm chữ A nhỏ dựng sau nhà văn hóa, có một ngọn đèn dầu lúc nào cũng được thắp sáng. Ánh đèn không chỉ để soi đường mà còn là nơi bà con họp bàn công việc, các em nhỏ học chữ và những lá thư từ tiền tuyến được đọc cho cả xóm cùng nghe.
Có một đêm, tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Máy bay địch quần thảo trên bầu trời. Mọi người nhanh chóng xuống hầm. Một quả bom rơi rất gần làm đất đá rung chuyển, ngọn đèn vụt tắt. Trong bóng tối, ai cũng lo lắng, nhưng bác trưởng thôn bình tĩnh lấy hộp diêm, châm lại ngọn lửa. Ánh sáng nhỏ bé ấy khiến mọi người yên tâm hơn, động viên nhau vượt qua những phút giây hiểm nguy.
Sau trận bom, nhiều mái nhà bị hư hỏng, con đường vào làng đầy hố bom. Ngay sáng hôm sau, bà con lại cùng nhau san lấp mặt đường, dựng lại nhà cửa. Những em nhỏ tiếp tục đến lớp, tiếng cười lại vang lên giữa làng quê vừa trải qua bom đạn.
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, mỗi lần nhớ về ngọn đèn trong hầm chữ A, tôi vẫn thấy đó là biểu tượng của ý chí và niềm tin. Trong những ngày tháng "hoa lửa", chính sự đoàn kết, lòng yêu quê hương và tinh thần không khuất phục đã giúp biết bao người vượt qua gian khó để gìn giữ cuộc sống và hy vọng vào ngày đất nước hòa bình.


