Ngọn đèn trong hầm chữ A
Mùa khô năm 1968, ở một làng quê ven biển miền Trung, chị Hòa – nữ du kích mới mười chín tuổi – được giao nhiệm vụ trực hầm chữ A bảo vệ kho lương thực của đơn vị. Đêm xuống, bom đạn dội xuống làng dữ dội, mặt đất rung lên từng hồi. Trong hầm tối, chị thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để soi bản đồ và những ký hiệu mật được vẽ vội trên vách đất.
Mùa khô năm 1968, ở một làng quê ven biển miền Trung, chị Hòa – nữ du kích mới mười chín tuổi – được giao nhiệm vụ trực hầm chữ A bảo vệ kho lương thực của đơn vị. Đêm xuống, bom đạn dội xuống làng dữ dội, mặt đất rung lên từng hồi. Trong hầm tối, chị thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để soi bản đồ và những ký hiệu mật được vẽ vội trên vách đất.
Giữa mưa bom, chị vẫn kiên quyết không rời vị trí. Chị hiểu rằng nếu kho lương bị lộ, cả đơn vị ngoài mặt trận sẽ thiếu lương thực. Khi trận bom kết thúc, ngôi làng tan hoang, nhưng kho lương vẫn an toàn. Ngọn đèn dầu trong hầm chữ A đã cháy đến giọt cuối cùng.
Ngày hòa bình, người ta dựng lại nơi ấy một căn nhà nhỏ. Trên vách treo chiếc đèn dầu cũ – kỷ vật của một thời hoa lửa. Với người dân trong làng, đó không chỉ là ngọn đèn, mà là biểu tượng của lòng dũng cảm, sự hy sinh thầm lặng của những con người đã giữ lửa cho Tổ quốc trong những năm tháng gian lao.



