“Ngọn Đèn Trong Hầm Đá”
Mô tả ngắn Giữa những ngày bom đạn ác liệt trên tuyến đường vận tải Trường Sơn, một người dân công trẻ đã cùng đồng đội giữ cho những chuyến xe tiếp tế không bị gián đoạn. Trong một đêm mưa bom, ánh đèn nhỏ trong căn hầm đá đã trở thành niềm hy vọng cho cả đoàn xe vượt qua hiểm nguy.
Nội dung câu chuyện
Năm 1972, chiến trường miền Trung bước vào giai đoạn khốc liệt. Dọc tuyến đường Trường Sơn, tiếng máy bay gầm rú gần như không ngớt ngày đêm. Ông Nguyễn Văn Hòa khi ấy mới mười chín tuổi, rời quê lên đường làm dân công hỏa tuyến.
Công việc của ông và đồng đội là san lấp hố bom, chuyển lương thực và dẫn đường cho các đoàn xe vận tải đi trong đêm. Mỗi người chỉ có một chiếc bi đông nước, một chiếc xẻng và niềm tin rằng con đường ấy không được phép ngừng lại.
Một đêm cuối tháng tám, mưa rừng xối xả. Đoàn xe chở thuốc men chuẩn bị vượt qua một con dốc đá thì bất ngờ máy bay địch xuất hiện. Bom nổ liên tiếp làm đất đá tung mù mịt. Cả đoàn phải dừng lại giữa rừng sâu.
Ông Hòa cùng vài đồng đội chạy vào một hầm đá ven núi để trú ẩn. Trong ánh tối đặc quánh, ai cũng lo lắng vì nếu đoàn xe đứng lại quá lâu, thuốc men sẽ không kịp đưa ra chiến trường.
Sau đợt bom đầu tiên, ông Hòa nhận nhiệm vụ ra ngoài kiểm tra đường. Khi quay trở lại, ông phát hiện chiếc đèn dầu nhỏ trong hầm đã tắt vì gió lùa. Ông lấy mảnh áo khô cuối cùng làm tim đèn, châm lửa lên. Ánh sáng vàng yếu ớt hiện ra giữa khói bụi khiến mọi người như bình tĩnh hơn.
Người lái xe già nhìn ánh đèn rồi nói:
— “Còn đèn là còn đường đi.”
Câu nói ấy khiến cả hầm im lặng vài giây.
Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay thưa dần. Ông Hòa cùng đồng đội lao ra san lại mặt đường, dùng cây rừng lấp hố bom và dẫn từng chiếc xe vượt qua con dốc nguy hiểm. Bùn đất phủ kín người, nhưng không ai dừng tay.
Trước lúc đoàn xe rời đi, người lái xe già quay lại bắt tay ông Hòa:
— “Mai này hòa bình, nhớ kể cho con cháu nghe rằng giữa chiến tranh vẫn có những ngọn đèn không bao giờ tắt.”



