Ngọn Đèn Trong Hầm Đá
Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ở quê hương Khánh Thiện có một cô gái trẻ mới ngoài mười tám tuổi đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Khi ấy chiến trường miền Trung đang vô cùng ác liệt, hàng đoàn xe vận tải ngày đêm vượt tuyến để chi viện cho tiền tuyến. Nhiệm vụ của đơn vị cô là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua trọng điểm và bảo đảm tuyến đường luôn thông suốt.
Cuộc sống nơi tuyến lửa vô cùng gian khổ. Ban ngày máy bay địch đánh phá liên tục, đất đá tung lên mù mịt, cây rừng gãy đổ ngổn ngang. Đêm xuống, cả đơn vị mới tranh thủ làm việc dưới ánh đèn dầu nhỏ được che kín bằng mảnh áo mưa để tránh lộ mục tiêu. Có những hôm vừa lấp xong hố bom thì máy bay lại tới ném bom tiếp, mọi người lại lao ra mặt đường trong tiếng còi báo động dồn dập.
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận tin có đoàn xe chở thuốc men và lương thực sắp đi qua nhưng cây cầu tạm trên suối đã bị bom đánh sập. Nếu không sửa kịp trước sáng, đoàn xe sẽ phải dừng lại và việc chi viện cho chiến trường phía trước có thể bị chậm trễ. Không ai bảo ai, tất cả thanh niên xung phong trong đơn vị lập tức xuống suối kéo gỗ, khiêng tre dựng lại cầu. Nước lũ lạnh buốt chảy xiết, nhiều lần mọi người bị cuốn ngã nhưng vẫn cắn răng đứng dậy làm tiếp.
Khi cây cầu gần hoàn thành thì máy bay địch bất ngờ quay lại thả pháo sáng. Cả khu rừng sáng trắng như ban ngày. Tiếng bom nổ dội xuống sát mép suối khiến đất đá bắn tung tóe. Trong lúc hỗn loạn, một đồng đội bị thương do mảnh bom văng vào vai. Cô gái quê Khánh Thiện liền xé vạt áo băng bó cho bạn rồi tiếp tục cùng mọi người giữ chặt những thân gỗ cuối cùng để dòng nước không cuốn trôi cây cầu mới dựng. Đôi bàn tay rớm máu vì dây thừng cứa nhưng cô vẫn cố gắng hoàn thành công việc.
Gần sáng, cây cầu tạm cuối cùng cũng được nối xong. Khi đoàn xe bật đèn gầm lặng lẽ vượt qua con suối an toàn, mọi người đứng nép bên đường nhìn theo mà nước mắt lẫn nước mưa chảy dài trên khuôn mặt lấm lem bùn đất. Không ai nói thành lời nhưng trong lòng ai cũng hiểu rằng từng chuyến xe đi qua chính là thêm một phần hy vọng cho chiến trường phía trước.
Sau ngày đất nước thống nhất, cô thanh niên xung phong năm nào trở về quê hương Khánh Thiện với vóc người gầy gò và những cơn đau dai dẳng do hậu quả chiến tranh để lại. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà vẫn luôn sống giản dị, chăm chỉ lao động và thường kể cho con cháu nghe về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng rất đỗi tự hào. Với bà, những năm tháng ở tuyến lửa không chỉ là ký ức về bom đạn mà còn là ký ức của tình đồng đội, của lòng yêu nước và niềm tin mãnh liệt vào ngày hòa bình thống nhất.



