Ngọn Đèn Trong Hầm Đá
Cựu chiến binh Bùi Xuân Thành, sinh ngày 09 tháng 9 năm 1950, quê quán xã Yên Phú, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định, từng là chiến sĩ công binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Tây Nguyên.
Ông Thành sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn với những cánh đồng lúa chiêm trũng của quê hương Nam Định. Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị công binh làm nhiệm vụ mở đường, phá bom và xây dựng hầm trú ẩn cho bộ đội tại chiến trường Tây Nguyên. Công việc vô cùng nguy hiểm bởi bom đạn địch có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Ông kể rằng những ngày ở chiến trường, điều đáng sợ nhất không chỉ là bom đạn mà còn là sự thiếu thốn kéo dài. Bộ đội phải sống trong những căn hầm đá chật hẹp giữa rừng sâu, ngày đêm đối mặt với mưa bom và bệnh sốt rét.
Trong hầm trú ẩn của đơn vị luôn có một chiếc đèn dầu nhỏ. Mỗi tối sau giờ làm nhiệm vụ, đồng đội lại quây quần quanh ánh đèn để vá áo, đọc thư nhà và kể chuyện quê hương. Chính ánh đèn nhỏ ấy đã giúp những người lính trẻ vơi đi nỗi nhớ nhà giữa chiến trường khốc liệt.
Một đêm đầu năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ mở đường cho đoàn xe vận tải vào chiến trường. Khi đang rà phá bom trên một đoạn đường hiểm trở, bất ngờ máy bay địch xuất hiện ném bom dữ dội.
Một quả bom rơi gần cửa hầm khiến nhiều chiến sĩ bị vùi lấp. Không quản nguy hiểm, ông Thành cùng đồng đội dùng tay đào đất đá cứu người suốt nhiều giờ liền. Trong bóng tối đặc quánh của căn hầm, chiếc đèn dầu nhỏ vẫn được thắp sáng.
Ông xúc động nhớ lại:
“Lúc ấy khói bụi mù mịt, ai cũng mệt rã rời nhưng không ai bỏ cuộc. Chúng tôi chỉ sợ chậm một phút thì đồng đội sẽ không còn cơ hội sống.”
Sau nhiều giờ cứu hộ, đơn vị đã đưa được các chiến sĩ bị mắc kẹt ra ngoài an toàn. Nhưng người tiểu đội trưởng của ông đã hy sinh khi nhường vị trí an toàn cho đồng đội trẻ hơn.
Ngày chôn cất tiểu đội trưởng giữa núi rừng Tây Nguyên, cả đơn vị lặng người bên ánh đèn dầu leo lét. Ông Thành nói đó là đêm mà ông không bao giờ quên trong cuộc đời người lính.
Năm 1975, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông trở về quê hương tiếp tục công tác tại hợp tác xã địa phương. Dù chiến tranh đã qua hơn nửa thế kỷ, ông vẫn giữ chiếc đèn dầu cũ như một kỷ vật thiêng liêng nhắc nhớ về đồng đội và những năm tháng chiến đấu gian khổ.
Mỗi lần gặp gỡ thanh niên, ông thường nhắn nhủ:
“Thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng và trách nhiệm. Những người lính năm xưa đã hy sinh tuổi xuân để đất nước có được cuộc sống yên bình hôm nay.”



