Ngọn Đèn Trong Hầm Đá
Câu chuyện kể về Trần Thị Lan, một nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường và cứu thương trong những năm chiến tranh. Giữa bom đạn khốc liệt, cô cùng đồng đội giữ vững tuyến đường tiếp tế quan trọng. Ký ức của Lan là hình ảnh của lòng dũng cảm, tình đồng đội và niềm hy vọng le lói như ngọn đèn nhỏ trong hầm đá giữa một thời hoa lửa.
Năm 1968, trên một con đường núi quanh co, Trần Thị Lan cùng đội thanh niên xung phong ngày đêm san lấp hố bom. Con đường ấy là tuyến vận chuyển lương thực và thuốc men cho tiền tuyến.
Ban ngày, máy bay gầm rú trên đầu. Ban đêm, cả đội mới dám ra đường làm việc. Mỗi người một chiếc xẻng, một chiếc cuốc, và một ngọn đèn dầu nhỏ.
Lan nhớ rõ đêm hôm đó. Trời mưa tầm tã, đất đá trơn trượt. Một quả bom vừa rơi xuống cách đội chỉ vài chục mét, tạo thành hố sâu giữa đường. Nếu không lấp ngay, đoàn xe tiếp tế sáng mai sẽ không thể đi qua.
“Không ai được bỏ vị trí!” đội trưởng hô to.
Lan cùng đồng đội lao xuống hố bom. Đất được chuyền tay nhau trong ánh đèn leo lét. Bùn đất bắn lên mặt, nhưng không ai dừng lại.
Trong lúc nghỉ tay, Lan thắp lại ngọn đèn dầu trong hầm đá nhỏ bên đường. Ánh sáng vàng nhạt chiếu lên gương mặt mệt mỏi của mọi người.
“Sau này hòa bình, chắc mình sẽ nhớ cái đèn này lắm,” Lan nói khẽ.
Một người bạn cười:
“Lúc đó chắc tụi mình sẽ ngồi kể chuyện cho con cháu nghe.”
Đến gần sáng, con đường lại thông. Đoàn xe tải nối đuôi nhau đi qua, tiếng động cơ vang vọng giữa núi rừng.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Trần Thị Lan vẫn giữ chiếc đèn dầu cũ. Mỗi lần nhìn thấy nó, bà lại nhớ về những đêm mưa, những người đồng đội trẻ tuổi và con đường từng được giữ bằng cả mồ hôi, nước mắt.
Ngọn đèn nhỏ ấy, với Lan, chính là ánh sáng của một thời hoa lửa không bao giờ quên.



