Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngọn đèn trong hầm đất (1)

Năm 1972, tại một vùng quê nhỏ ven sông miền Trung, nơi bom đạn dội xuống như mưa, có một nhóm người vẫn âm thầm sống, chiến đấu và giữ lấy hy vọng.

Ninh Bình03/05/2026Trần Chí Dũng (Xã Quỳnh Lưu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm đó, bầu trời đỏ rực. Tiếng máy bay gầm rú xé toạc không gian yên tĩnh vốn đã hiếm hoi. Nguyễn Văn Lâm cùng tổ dân quân vừa trở về sau một trận phục kích thì nhận được tin: một toán người trong làng bị kẹt dưới hầm do bom sập cửa.

“Phải cứu họ ngay,” Lâm nói, giọng trầm nhưng dứt khoát.

Trong hầm tối, Trần Thị Hòa đang cố giữ bình tĩnh cho những người bị thương. Ánh đèn dầu nhỏ xíu lập lòe chiếu lên khuôn mặt lấm lem của mọi người. Phạm Minh Tuấn ngồi sát bên, nắm chặt túi thư chưa kịp chuyển.

“Cô Hòa, họ có đến không?” Tuấn hỏi, giọng run.

Hòa khẽ gật đầu: “Chắc chắn sẽ đến.”

Ở bên ngoài, Lê Văn Đạt đứng chỉ huy đào bới. Dù tuổi cao, ông vẫn trực tiếp xúc từng xẻng đất. “Nhanh lên, còn người ở dưới!” ông hô lớn.

Đất đá cứng như thép, nhưng từng bàn tay không ngừng nghỉ. Sau gần một giờ, một khoảng trống nhỏ được mở ra. Lâm là người đầu tiên chui xuống.

“Chúng tôi đây!” anh gọi lớn.

Từ trong bóng tối, giọng Hòa đáp lại, nghẹn ngào: “Chúng tôi còn sống!”

Khoảnh khắc ấy, mọi tiếng bom đạn dường như lùi xa. Từng người được đưa lên, người bị thương, người kiệt sức, nhưng tất cả đều còn sống.

Khi Tuấn được kéo lên, cậu bé vẫn giữ chặt túi thư. Lâm cười hiếm hoi: “Cậu giữ nó như giữ mạng vậy.”

Tuấn đáp: “Vì trong đó là tin từ các anh ngoài mặt trận. Mọi người đang chờ.”

Lê Văn Đạt nhìn quanh, giọng trầm ấm: “Bom có thể phá nhà, nhưng không phá được lòng người.”

Đêm ấy, ngọn đèn trong hầm đất vẫn cháy. Không chỉ để soi sáng bóng tối, mà còn để giữ lại niềm tin – thứ quý giá nhất giữa thời hoa lửa.

Nếu bạn muốn, tôi có thể viết thêm một câu chuyện khác với bối cảnh khác (miền Bắc, Trường Sơn, hoặc chiến trường cụ thể hơn) hoặc làm câu chuyện mang màu sắc bi tráng, lãng mạn hoặc chân thực hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn