Bài viết

Ngọn đèn trong hầm đất

Ninh Bình07/05/2026Nghiêm Thị Điệp (xã Thanh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: Ngọn đèn trong hầm đất

Năm 1972, khi chiến tranh bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, một vùng quê nhỏ ở Quảng Trị ngày đêm chìm trong bom đạn. Những mái nhà tranh không còn nguyên vẹn, ruộng đồng bị cày xới, và cuộc sống của người dân gắn liền với những căn hầm đất tối tăm.

Trong ngôi làng ấy, có một cậu bé tên Mao, 15 tuổi. Bố đi bộ đội từ khi Mao còn nhỏ, mẹ em làm y tá ở trạm quân y gần làng. Mao sống cùng bà ngoại, nhưng phần lớn thời gian em ở trạm để phụ giúp mẹ.

Trạm quân y chỉ là một căn hầm sâu dưới lòng đất. Ánh sáng duy nhất là từ những chiếc đèn dầu leo lét. Không khí lúc nào cũng mùi thuốc sát trùng, mùi đất ẩm và cả mùi khói bom.

Mao không phải lính, cũng chưa đủ tuổi cầm súng. Nhưng em có một nhiệm vụ riêng: giữ cho ngọn đèn trong hầm không bao giờ tắt.

Nghe có vẻ đơn giản, nhưng trong hoàn cảnh ấy, đó lại là điều vô cùng quan trọng. Mỗi khi có thương binh được đưa về, ánh đèn chính là thứ giúp các y tá nhìn rõ vết thương, giúp họ giành lại sự sống cho đồng đội.

Có những đêm, bom rơi dồn dập đến mức đất đá rung chuyển, bụi bay mù mịt. Mọi người phải ép mình sát vào vách hầm. Ngọn đèn nhiều lần chao đảo, tưởng chừng tắt ngấm.

Nhưng Mao luôn ở đó.

Em ôm chặt chiếc đèn, lấy tay che gió, thậm chí lấy cả thân mình chắn lại. Mồ hôi lẫn với bụi đất, mắt cay xè, nhưng em không buông.

Một lần, trong một trận bom lớn, trạm quân y bị sập một phần. Đất đá tràn vào, tiếng người gọi nhau hoảng loạn. Mao bị hất ngã, chiếc đèn rơi xuống đất.

Trong khoảnh khắc ấy, em sững lại. Nếu đèn tắt, mọi thứ sẽ chìm vào bóng tối.

Không suy nghĩ nhiều, Mao lao tới, nhặt chiếc đèn lên. Tay em bị bỏng vì dầu nóng tràn ra, nhưng em vẫn giữ chặt. Em thắp lại lửa, run run nâng đèn lên cao.

Ánh sáng yếu ớt dần lan ra, soi rõ những gương mặt đầy bụi đất nhưng vẫn kiên cường.

Mẹ em nhìn thấy, chỉ kịp nói một câu ngắn:
“Giữ đèn nhé con.”

Mao gật đầu.

Đêm hôm đó, trạm quân y cứu được nhiều người hơn mọi khi.

Sau trận bom, làng gần như bị san phẳng. Nhưng trạm quân y vẫn hoạt động. Và ngọn đèn vẫn sáng.

Một buổi chiều, Mao nhận được tin: bố em đã hy sinh ở chiến trường phía Nam.

Em không khóc. Em chỉ lặng lẽ ngồi bên ngọn đèn, nhìn ngọn lửa nhỏ bé ấy lay động trong không gian tối.

Tối hôm đó, khi có thương binh mới được đưa về, Mao vẫn đứng ở vị trí quen thuộc. Tay em vẫn giữ đèn, dù vết bỏng chưa lành.

Có người hỏi:
“Em không mệt sao?”

Mao khẽ lắc đầu:
“Còn người cần ánh sáng, em không thể nghỉ.”

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Ngôi làng được dựng lại, ruộng đồng xanh trở lại. Trạm quân y ngày nào không còn nữa, nhưng người ta vẫn nhắc về một cậu bé luôn giữ đèn trong những ngày tháng tối tăm nhất.

Mao lớn lên, trở thành một người thợ điện. Anh nói rằng mình muốn mang ánh sáng đến nhiều nơi hơn.

Nhưng với những người từng sống trong chiến tranh, ánh sáng mà họ nhớ nhất không phải là điện, mà là ánh đèn dầu nhỏ bé trong lòng đất năm xưa.

Một ngọn đèn yếu ớt…

Nhưng đủ để thắp lên hy vọng, giữ lại sự sống, và soi sáng cả một thời tuổi trẻ giữa những ngày bom đạn.

Họ và tên: Lê Thu Trang

Địa chỉ: thôn Ninh Tảo- xã Tân Thanh- huyện Thanh Liêm- Tỉnh Ninh Bình

Lớp: 11A2- Trường THPT A Thanh Liêm, xã Thanh Bình- tỉnh Ninh Bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn