Bài viết

NGỌN ĐÈN TRONG HẦM ĐẤT

Ninh Bình15/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Trường Sơn dày đặc như mực. Mưa rừng rả rích rơi, từng giọt nước len qua tán lá, nhỏ xuống mái hầm lộp bộp. Trong căn hầm nhỏ chỉ rộng chừng vài mét vuông, một ngọn đèn dầu leo lét cháy.

Hải ngồi dựa lưng vào vách đất, tay cầm cuốn sổ đã sờn mép. Anh là y tá của đơn vị, mới hai mươi ba tuổi. Chiến tranh đã khiến đôi mắt anh già đi nhiều so với tuổi.

Trước mặt anh là một thương binh vừa được đưa về sau trận đánh chiều nay. Người lính trẻ nằm đó, hơi thở yếu ớt.

– “Anh… có về được không?” – cậu hỏi, giọng khàn.

Hải im lặng một giây, rồi nhẹ nhàng:
– “Cậu sẽ ổn thôi. Nghỉ đi.”

Nhưng chính anh hiểu rõ… vết thương ấy quá nặng.

Ngọn đèn dầu lay động, hắt bóng hai con người lên vách đất. Ngoài kia, tiếng pháo vẫn dội về từng hồi xa xa.

Cậu lính trẻ mở mắt, nhìn lên trần hầm:
– “Anh ơi… nếu em… không về… anh nhắn giúp em với mẹ…”

Hải siết nhẹ tay cậu:
– “Cậu cứ nói đi.”

– “Nói với mẹ… là em… không sợ…”

Câu nói đứt quãng. Rồi cậu im lặng.

Ngọn đèn vẫn cháy.

Hải ngồi đó rất lâu. Anh lấy cuốn sổ, ghi lại từng dòng – không phải bệnh án, mà là lời trăng trối.

Sáng hôm sau, khi đơn vị chuyển đi, Hải cẩn thận gói cuốn sổ vào túi áo. Anh biết, sẽ có ngày anh phải tìm về quê cậu lính ấy.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Hải thực hiện lời hứa. Con đường làng nhỏ, ngôi nhà mái ngói cũ kỹ, và người mẹ già đứng chờ nơi cửa.

Hải trao lại cuốn sổ.

Bà run run lật từng trang. Khi đọc đến dòng chữ: “Mẹ ơi, con không sợ…”, bà bật khóc.

Hải đứng lặng.

Ngọn đèn trong hầm năm xưa đã tắt từ lâu. Nhưng ánh sáng của nó – ánh sáng của tình người – vẫn cháy mãi trong lòng những người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn