Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngọn Đèn Trong Hầm Quân Y

Câu chuyện về một nữ y tá trẻ nơi tuyến lửa, ngày đêm giành giật sự sống cho đồng đội trong điều kiện thiếu thốn và hiểm nguy.

An Giang20/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã hòn nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Thị Hương mới 20 tuổi khi tình nguyện vào đơn vị quân y đóng sâu trong rừng. Trạm xá của họ chỉ là một hầm đất nhỏ, mái lợp bằng lá rừng, ánh sáng duy nhất là từ một ngọn đèn dầu leo lét.

Công việc của Hương không có ngày hay đêm. Thương binh được cáng đến liên tục, có người bị thương nhẹ, có người chỉ còn thoi thóp. Trong hoàn cảnh thiếu thuốc men, mỗi quyết định của cô đều có thể ảnh hưởng đến sự sống còn của bệnh nhân.

Một buổi chiều mưa lớn, một tổ trinh sát đưa về một chiến sĩ bị thương nặng ở bụng. Máu đã thấm đỏ cả tấm cáng. Người bác sĩ duy nhất của trạm đang đi công tác, chưa kịp quay về.

Hương nhìn quanh, chỉ có vài dụng cụ đơn sơ và một cuốn sổ ghi chép. Cô nhớ lại những gì đã học, tay run nhưng không được phép chậm trễ. Ngoài kia, tiếng bom vẫn dội xuống xa xa.

Cô quyết định tự mình tiến hành sơ cứu và xử lý vết thương. Mồ hôi hòa với nước mưa nhỏ xuống, đôi tay cô lấm lem nhưng từng động tác dần trở nên dứt khoát hơn. Những phút giây ấy dài như vô tận.

Sau nhiều giờ, tình trạng của người lính dần ổn định. Khi bác sĩ trở về, ông chỉ gật đầu và nói nhỏ: “Em đã giữ được cậu ấy rồi.”

Đêm đó, Hương ngồi một mình bên ngọn đèn dầu. Cô nhìn đôi tay mình, vẫn còn run. Không phải vì sợ hãi, mà vì lần đầu tiên cô cảm nhận rõ ràng ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Trong những năm tháng sau đó, Hương đã cứu sống nhiều người, nhưng cô luôn nhớ về ca trực đầu tiên ấy – khi cô buộc phải mạnh mẽ hơn chính mình.

Nhiều năm sau chiến tranh, khi được hỏi điều gì khiến cô tự hào nhất, Hương chỉ nói:
“Không phải là những gì tôi đã làm, mà là những người đã được sống tiếp.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn