Ngọn đèn trong hầm quân y
Ngọn đèn trong hầm quân y
Bà Nguyễn Thị Lan, nguyên y tá quân y tại chiến trường miền Đông Nam Bộ, đến nay vẫn còn nhớ như in những đêm thức trắng bên thương binh dưới ánh đèn dầu leo lét.
Năm 1971, bệnh xá dã chiến của đơn vị được dựng sâu trong rừng. Điều kiện vô cùng thiếu thốn. Thuốc men khan hiếm, dụng cụ y tế chủ yếu được tận dụng từ nhiều nguồn khác nhau. Mỗi khi có trận đánh lớn, hàng chục thương binh được đưa về cùng lúc.
Trong bệnh xá có một chiếc đèn dầu nhỏ luôn được treo giữa hầm. Chiếc đèn ấy là nguồn sáng duy nhất giúp các y bác sĩ làm việc trong những đêm mưa gió.
Một lần, sau trận đánh ác liệt, hơn hai mươi thương binh được đưa về. Trong số đó có một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng ở chân. Máu chảy nhiều khiến tính mạng bị đe dọa.
Suốt đêm hôm đó, bà Lan cùng bác sĩ trưởng thay nhau cứu chữa. Ánh sáng từ chiếc đèn dầu chập chờn theo từng cơn gió lùa vào cửa hầm. Có lúc tưởng như ngọn lửa sẽ tắt.
Người chiến sĩ trẻ nắm chặt tay bà Lan:
– Chị ơi, em còn sống được không?
Bà động viên:
– Đồng chí yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.
Gần sáng, ca cấp cứu thành công. Người chiến sĩ qua cơn nguy kịch.
Nhiều năm sau chiến tranh, trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, một người đàn ông trung niên đến trước mặt bà Lan rồi bất ngờ cúi đầu.
Ông chính là người thương binh năm xưa.
Ông xúc động nói:
– Nếu không có các chị và ngọn đèn trong căn hầm ấy, chắc tôi đã không còn cơ hội được sống để gặp lại gia đình.
Bà Lan kể rằng sau chiến tranh, chiếc đèn dầu ấy được lưu giữ tại một bảo tàng địa phương. Với nhiều người, đó chỉ là một hiện vật đơn sơ. Nhưng với những người từng sống trong những năm tháng chiến tranh, đó là biểu tượng của niềm tin và sự sống.
Mỗi khi nhớ lại, bà vẫn thấy ánh đèn nhỏ năm nào như đang cháy sáng giữa ký ức, soi rọi những năm tháng gian khổ mà hào hùng của dân tộc.



