Ngọn Đèn Trong Hầm Quân Y
Câu chuyện kể về ký ức của một nữ y tá chiến trường làm việc tại một trạm quân y dã chiến. Giữa bom đạn và thiếu thốn, ngọn đèn dầu nhỏ trong căn hầm đã trở thành biểu tượng của hy vọng và sự sống.
"Tôi là Đặng Thị Mai, từng là y tá tại một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong rừng. Chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh sáng của một ngọn đèn dầu, tôi lại nhớ đến những ngày tháng không thể nào quên.
Trạm quân y của chúng tôi chỉ là một căn hầm được đào sâu dưới lòng đất, lợp bằng gỗ và phủ kín lá rừng để tránh bị phát hiện. Thuốc men rất ít, bông băng phải giặt đi giặt lại nhiều lần. Ban ngày, mọi người hạn chế đi lại vì sợ máy bay trinh sát. Đêm xuống, thương binh mới được đưa về điều trị.
Có một đêm mưa rất lớn, một tổ cáng khiêng đưa vào ba thương binh sau nhiều giờ băng rừng. Người nặng nhất là anh Hoàng, bị mảnh đạn găm vào vai và mất rất nhiều máu.
Điều khó khăn nhất lúc ấy là chiếc đèn dầu trong hầm sắp cạn. Không có ánh sáng, chúng tôi không thể tiếp tục băng bó hay cầm máu cho thương binh. Cả trạm chỉ còn một ít dầu được để dành cho những trường hợp khẩn cấp.
Chúng tôi quyết định thắp ngọn đèn ấy.
Ánh sáng nhỏ bé hắt lên gương mặt ai cũng lấm lem bùn đất. Bác sĩ khâu từng vết thương, còn tôi giữ đèn thật chắc để ánh sáng không rung theo gió. Ngoài cửa hầm, tiếng mưa hòa cùng tiếng bom vọng từ xa, nhưng bên trong, mọi người chỉ tập trung vào việc giành giật sự sống cho các thương binh.
Đến gần sáng, ca cấp cứu kết thúc. Cả ba người đều qua cơn nguy kịch.
Trước khi trở lại đơn vị, anh Hoàng nắm lấy tay tôi và nói:
'Cảm ơn các cô. Ánh đèn trong căn hầm này đã cho chúng tôi thêm một cuộc đời.'
Câu nói ấy khiến tôi xúc động đến nghẹn lời.
Sau ngày hòa bình, tôi trở lại nơi từng là trạm quân y. Căn hầm không còn nữa, rừng cây đã xanh tốt như chưa từng có chiến tranh. Nhưng trong ký ức tôi, ngọn đèn dầu năm ấy vẫn luôn cháy sáng.
Nó không chỉ soi đường cho những người làm công tác cứu chữa, mà còn thắp lên niềm tin giữa những ngày tháng gian khó nhất. Mỗi lần kể lại câu chuyện này cho con cháu, tôi luôn mong các em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự cống hiến thầm lặng của biết bao con người, từ người lính ngoài mặt trận đến những người làm nhiệm vụ phía sau.
Đó là ký ức tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời, như ánh sáng dịu dàng của ngọn đèn nhỏ trong căn hầm quân y năm nào."


