Ngọn đèn trong hầm tối
Năm 1973, sau hiệp định Paris, miền Nam vẫn còn nhiều vùng bị tàn phá, và nhóm thanh niên tình nguyện được cử đi khai thông giao thông, mở lại các con đường thương mại. Trong một hầm đường sắt cũ, nhóm phát hiện nhiều người dân bị kẹt lại sau trận bom. Trong hầm tối, chỉ có ánh đèn pin le lói, Thanh – chàng trai 20 tuổi, dẫn đầu nhóm, liên tục hô hào, hướng dẫn mọi người di chuyển. Tiếng khóc, tiếng thở dốc, cùng ánh sáng nhấp nháy của đèn pin khiến cảnh tượng thêm phần căng thẳng. Thanh nắm t
Năm 1973, sau hiệp định Paris, miền Nam vẫn còn nhiều vùng bị tàn phá, và nhóm thanh niên tình nguyện được cử đi khai thông giao thông, mở lại các con đường thương mại. Trong một hầm đường sắt cũ, nhóm phát hiện nhiều người dân bị kẹt lại sau trận bom.
Trong hầm tối, chỉ có ánh đèn pin le lói, Thanh – chàng trai 20 tuổi, dẫn đầu nhóm, liên tục hô hào, hướng dẫn mọi người di chuyển. Tiếng khóc, tiếng thở dốc, cùng ánh sáng nhấp nháy của đèn pin khiến cảnh tượng thêm phần căng thẳng.
Thanh nắm tay từng người, dìu họ qua những vết nứt và hố bom, nhắc nhở mọi người bình tĩnh. Khi mọi người cuối cùng ra được ánh sáng, Thanh mới nhận ra mình đã kiệt sức, quần áo rách bươm, tay đầy máu và bùn. Nhưng nụ cười trên khuôn mặt những người dân kia khiến cậu hiểu: mọi hy sinh đều xứng đáng.
Ngọn đèn pin trong hầm tối hôm ấy, dù nhỏ bé, nhưng chiếu sáng cả hy vọng, niềm tin và tình người trong những ngày tháng chiến tranh gian khổ.



