Ngọn Đèn Trong Hầm Tối
Một ngọn đèn nhỏ trong lòng đất đã trở thành biểu tượng của hy vọng và sự sống, nơi những con người bình dị vẫn âm thầm giữ lửa giữa chiến tranh khốc liệt.
Bùi Thị Hạnh khi ấy chỉ mới mười chín tuổi, tham gia đội dân công hỏa tuyến, chuyên vận chuyển lương thực và đạn dược qua những khu vực bị đánh phá ác liệt. Có những đêm, Hạnh cùng đồng đội phải đi xuyên rừng, lội suối, tránh máy bay trinh sát. Một lần, trên đường vận chuyển, đơn vị của Hạnh bị bom đánh bất ngờ. Cả đội phải chui xuống một hầm trú ẩn tạm thời – thực chất chỉ là một khoảng đất đào vội, vừa đủ cho vài người. Hầm tối om. Không ai dám bật đèn vì sợ lộ vị trí. Tiếng bom nổ trên đầu, đất đá rơi xuống từng đợt. Không khí trong hầm dần trở nên ngột ngạt. Một chị lớn tuổi trong đội khẽ nói:
“Phải có ánh sáng… nếu không mọi người sẽ hoảng mất.” Nhưng ánh sáng lúc này cũng đồng nghĩa với nguy hiểm. Hạnh lục trong túi, lấy ra một chiếc đèn dầu nhỏ mà cô vẫn mang theo để đi đường ban đêm. Cô do dự vài giây, rồi quyết định che kín ngọn đèn bằng một chiếc khăn dày, chỉ để lọt ra một tia sáng rất yếu. Ngọn đèn được thắp lên. Ánh sáng nhỏ bé ấy không đủ soi rõ khuôn mặt, nhưng đủ để mọi người nhìn thấy nhau. Có người nắm tay nhau, có người tựa vào vai nhau, hơi thở dần ổn định lại. Trong ánh sáng le lói đó, họ bắt đầu kể chuyện – chuyện quê nhà, chuyện gia đình, chuyện những ngày hòa bình mà ai cũng mong tới. Tiếng nói nhỏ thôi, nhưng ấm áp lạ thường. Trận bom kéo dài, tưởng như vô tận. Ngọn đèn nhiều lúc chập chờn vì thiếu không khí, nhưng Hạnh vẫn cố giữ cho nó không tắt. Cuối cùng, tiếng bom cũng ngừng. Khi mọi người bước ra khỏi hầm, trời đã gần sáng. Khu rừng xung quanh bị tàn phá, nhưng tất cả trong đội vẫn còn nguyên vẹn. Một chị nắm tay Hạnh, nói khẽ:
“Đêm qua, nếu không có ngọn đèn của em… chắc chị không trụ nổi.” Nhiều năm sau, Hạnh vẫn giữ chiếc đèn dầu ấy, dù nó đã cũ kỹ, móp méo. Với người khác, đó chỉ là một vật dụng bình thường. Nhưng với cô, đó là biểu tượng của một điều giản dị mà lớn lao: Giữa bóng tối sâu nhất của chiến tranh, chỉ cần một tia sáng nhỏ cũng đủ giữ cho con người không gục ngã.


