Ngọn Đèn Trong Hầm tối
Ở ngoại ô Hà Nội những năm chiến tranh phá hoại, cô giáo Lan mở lớp học trong hầm trú ẩn. Mỗi tối, trẻ con trong xóm mang theo bảng gỗ và sách cũ đến học dưới ánh đèn dầu leo lét.
Bom đạn nhiều lần rung chuyển cả mặt đất. Có hôm tiếng còi báo động vang lên giữa giờ học, lũ trẻ ôm đầu nép sát vào nhau. Lan vẫn bình tĩnh đọc từng bài thơ, dạy từng phép tính để các em quên đi nỗi sợ.
Một cậu bé hỏi cô: “Sau này hết chiến tranh, chúng cháu còn học dưới hầm nữa không?”
Lan mỉm cười: “Không, lúc ấy các em sẽ học trong những ngôi trường có thật nhiều cửa sổ.”
Mùa đông năm ấy, trường học trên mặt đất bị bom đánh sập. Lan và người dân dựng lại lớp học bằng tre nứa chỉ trong vài ngày.
Nhiều năm sau, cậu bé năm nào trở thành kiến trúc sư. Trong lễ khánh thành ngôi trường mới khang trang, anh tìm gặp cô Lan tóc đã bạc trắng. Những ô cửa sổ rộng mở đón ánh nắng chan hòa. Anh xúc động nhớ đến ngọn đèn nhỏ năm xưa – ánh sáng đã giúp cả một thế hệ đi qua thời bom đạn.



